Truyện phim tập trung vào nhân vật Lý Di Thiên - một người trẻ rời quê nhập cư vào đô thị phồn hoa. Thành phố lớn đầy cơ hội nhưng cũng chứa đựng những đòn giáng trái ngang vào giấc mơ của anh. Những buổi sáng tắc đường nghẹt thở, công việc văn phòng bấp bênh, căn phòng trọ chật chội chỉ đủ kê chiếc giường đơn... tất cả hiện lên sống động như gương phản chiếu đời sống của hàng triệu thanh niên đang gồng mình nơi phố thị.
Điểm nhấn của bộ phim không phải ở những anh hùng phi thường, mà ở những nam nữ bình thường như chính chúng ta: người giao hàng vừa hối hả chạy xe vừa lo đủ tiền gửi về cho con ăn học, cô nhân viên bán hàng cúi mặt nhận đống đơn hàng oan ức, anh kỹ sư trẻ đối mặt với chuỗi ngày thất nghiệp dài đằng đẵng. Họ chật vật mưu sinh, bị xô ngã bởi cái giá quá đắt của "giấc mơ đô hội", nhưng không gục gã.
Từng khung hình khắc họa rõ nét quá trình gọt giũa cái tôi lý tưởng - thuở đầu ngây ngô với hoài bão bùng cháy, đến khoảnh khắc nhận ra sự bất lực chua xót khi va vào lằn ranh đẳng cấp xã hội. Nhưng phim không dừng lại ở bi kịch. Chính trong ngõ tối của tuyệt vọng, các nhân vật dần vùng lên: có người học cách chấp nhận hiện thực dở dang, người tìm thấy hạnh phúc nhỏ nhoi từ sự bình dị, có kẻ dám vứt bỏ mọi thứ để làm lại.
Sự chuyển mình ấy như lời hồi đáp cho câu hỏi lớn: Liệu phải đánh đổi cả tuổi trẻ để tồn tại, hay can đảm kiến tạo cuộc sống mới theo cách riêng? Mảng tối và ánh sáng trong hành trình hướng đến sự cân bằng ấy mới là thứ khiến phim ám ảnh người xem đến tận phút cuối.