Robbie đã không ngủ ngon suốt 6 tháng kể từ khi Mia mất. Cái ngày cô ấy trượt chân xuống sông Đồng Nai trong cơn mưa bão, thi thể tìm thấy 3 ngày sau, mặt mày sưng phù, tay vẫn nắm chặt cái móc khóa hình trái tim Robbie tặng sinh nhật năm ngoái. Cả thị trấn bảo Mia xui xẻo, tai nạn đúng lúc tụi trẻ đi chơi đêm mừng tốt nghiệp cấp 3, chỉ có Robbie biết mình có lỗi: tối hôm đó hai đứa cãi nhau vì anh ta đi uống rượu với bạn, bỏ rơi Mia đứng chờ dưới mưa, cô ấy bỏ đi thì gặp nạn. Anh ta đập phá phòng, bỏ học, suýt bỏ lỡ kỳ thi đại học, cho đến khi Sarah, đứa bạn cùng lớp môn sử, đưa cho anh ta cuốn sách bìa đỏ sạm màu, mép giấy rách nát, bảo "Tôi tìm thấy trong hòm gỗ dưới sàn đình làng, nó ghi về Nghi lễ Sách Đỏ, có thể gọi hồn người chết về". Cuốn sách bìa đỏ đó—Sách Đỏ, như Sarah gọi—viết bằng mực tím nhạt, lẫn cả chữ Hán và chữ Quốc ngữ cổ, nói rằng chỉ cần tìm được nơi có 3 linh hồn chết oan tụ tập, làm lễ đúng đêm trăng non, dùng vật kỷ niệm của người chết, thì có thể mở một khe hở nhỏ ở Cổng Địa ngục, gọi hồn họ về nói lời cuối. Chỗ phù hợp nhất là ngôi nhà hoang khu rừng cao su cũ, nhà họ Đường, cả nhà 5 người tự sát cùng lúc năm 1978, không ai dám đến gần từ đó. Tối thứ Bảy tuần đó, Robbie chở Chloe (em họ anh ta, đứa duy nhất còn nói chuyện với anh ta) cùng Tyler (thằng bạn hay khoe khoang, mang theo cả máy ảnh GoPro định quay clip TikTok) và Sarah đi đến nhà hoang. Đường vào tối om, tiếng dế kêu rả rích bỗng tắt ngấm khi bánh xe đạp lọt qua cổng sắt rỉ sét có khắc hình rắn ăn đuôi—biểu tượng của Cổng Địa ngục theo cuốn Sách Đỏ. Chloe run rẩy cầm điện thoại, tín hiệu chỉ còn 1 vạch, cô ta thì thầm "Robbie, tao thấy sợ, về đi", nhưng anh ta lắc đầu, tay nắm chặt lọn tóc Mia để trong lọ thủy tinh nhỏ. Họ đặt 7 cây nến đen lên bàn gỗ mục trong phòng khách, mở cuốn Sách Đỏ ra trang ghi nghi lễ, Robbie đổ chén nước sông Đồng Nai (cậu ấy lặn lấy ngay chỗ Mia chết hôm qua) lên mép giấy, rồi dùng dao lam cắt ngón tay, nhỏ máu vào chỗ đề tên Mia. Sarah đọc to các câu thần chú, giọng run run: "Hỡi linh hồn trôi dạt, hãy qua khe cửa đỏ, về với người còn sống...". Nến cháy đều, khói xanh bay lên thành hình Mia, Robbie mỉm cười, định chạy lại thì Tyler bỗng nhiên hét to "Boo!" rồi thổi tắt một cây nến. Mọi thứ bắt đầu tồi tệ. Cây nến tự bật sáng lại, nhưng lửa màu xanh lè, nhiệt độ phòng giảm đột ngột, hơi thở của bọn trẻ bốc ra thành sương trắng. Cuốn Sách Đỏ tự lật trang, mực trên giấy bắt đầu chảy ra như máu tươi, rơi xuống sàn tạo thành vũng đen sì. Tiếng cười của Mia vang lên, nhưng méo mó như bị bóp nghẹt, phát ra từ trong tường. Chloe la lên khi thấy bóng người trượt dài trên trần nhà, là người đàn ông đeo kính, cổ họng cắt toạc, máu nhỏ giọt xuống sàn—ông Đường, chủ nhà năm xưa. "Cổng Địa ngục đang mở!" Sarah hét lên, cô ta chỉ tay xuống sàn nhà, nơi khe gỗ đang nứt ra, phát ra ánh sáng đỏ rực, tiếng gào thét vang lên từ phía dưới. "Nghi lễ Sách Đỏ không chỉ gọi hồn Mia, nó mở khe cửa địa ngục! Chúng ta phá vỡ vòng tròn, linh hồn canh gác đang trỗi dậy!" Tyler hoảng sợ, định chạy ra cửa chính, nhưng tay cầm cửa bị kẹt cứng, những chiếc đinh gỗ bay ra từ khung cửa, ghim sát vào tay áo hắn. Máy ảnh GoPro rơi xuống đất, màn hình vẫn sáng, hiển thị hình ảnh một khuôn mặt không mắt đang áp sát ống kính. Mia xuất hiện giữa phòng, áo quần ướt sũng, tóc dính đầy bùn sông, mặt mày vẫn sưng phù như lúc tìm thấy thi thể, cô ta vươn tay về phía Robbie, nhưng ngón tay dài ngoằng, bẩn thỉu dưới móng. "Robbie, cứu tao, họ kéo tao lại!" Mia kêu khóc, nhưng giọng nói không phải của cô ta, mà là hàng loạt giọng nói chồng lên nhau, the thé đầy sát khí. Robbie định chạy lại ôm cô ấy, nhưng Sarah kéo anh ta lại, đưa cuốn Sách Đỏ đang nóng rẫy vào tay: "Nghe tôi nói! Sách Đỏ là chìa khóa của Cổng Địa ngục, chỉ máu của người bắt đầu nghi lễ mới đóng được cổng! Nếu không nhanh, cả thị trấn này sẽ bị linh hồn từ dưới kia tràn lên!" Lúc này, bóng tối từ khe cửa địa ngục bắt đầu tràn ra, hình thành những sinh vật không mặt, tay bịt chặt miệng, lờ đờ tiến về phía bọn trẻ. Chloe bị một con đẩy ngã, đầu đập vào bàn, máu chảy ròng ròng. Tyler bị kéo lê về phía khe cửa, hắn gào thét, tay vùng vẫy, nhưng nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn chiếc giày thể thao rơi lại trên sàn. Robbie nhìn Mia, cô ta đang bị những bàn tay bóng tối kéo về phía cổng, khuôn mặt dần biến đổi, từ Mia thành một sinh vật gớm ghiếc, nhưng ánh mắt vẫn là của cô ấy, đầy van xin. Anh ta nhớ lại lời cô ấy nói trước khi chết: "Robbie, nếu có sau này, đừng vì anh mà làm chuyện ngu ngốc". Anh ta cầm dao lam, cắt sâu vào lòng bàn tay, máu tươi nhỏ xuống cuốn Sách Đỏ, giấy bắt đầu bốc khói, tiếng gào thét từ dưới cổng càng to hơn. "Đóng lại! Đóng lại đi!" Robbie hét lên, ép hai tay lên trang sách, máu chảy ngập cả bìa đỏ. Ánh sáng đỏ từ khe cửa yếu dần, tiếng gào thét tắt ngấm. Mia cuối cùng cũng nhìn anh ta một lần cuối, miệng mấp máy "Anh hứa...", rồi bị kéo hoàn toàn xuống dưới. Cuốn Sách Đỏ bốc cháy, nhưng không để lại tro, chỉ tan thành mùi lưu huỳnh nồng nặc. Khi mọi thứ im lặng, bọn trẻ còn sống sót—Robbie, Chloe, Sarah—lảo đảo bước ra khỏi nhà hoang, mặt trời vừa ló rạng qua rừng cao su. Chloe khóc nức nở, Sarah ngồi phệt xuống đất, tay run rẩy. Robbie nhìn xuống lòng bàn tay, vết cắt đã đóng vảy, nhưng để lại một vết sẹo đỏ hình rắn ăn đuôi—biểu tượng của Cổng Địa ngục. Một tuần sau, người ta tìm thấy máy ảnh GoPro của Tyler trôi dạt bờ sông, thẻ nhớ còn nguyên, đoạn cuối cùng quay được là hình ảnh cuốn Sách Đỏ mở toang, phía sau là cánh cổng đỏ rực, kèm theo tiếng thì thầm: "Nghi lễ Sách Đỏ đã mở Cổng Địa ngục, ngươi sẽ không bao giờ đóng được nó lại".