Thuở hạo kiếp chưa nguôi, máu tộc Đàm gia thấm đẫm Thần Vực chi địa. Tử khí vạn cổ bốc lên từ thi thể cha ta gục ngã trước Ngự Thiên Điện, mẹ ta hóa thành huyết vụ dưới chân Cửu Uỷên Cổ Trận. Bọn chúng - những kẻ xưng tôn thống trị chư thiên - cười nhạo câu nói ngây thơ thuở ta lên năm: "Đại đạo vô tình!"
Nghịch Thiên Chí Tôn? Ta từng là con giun trong vũng máu ấy! Vạn kiếp luân hồi xé nát hồn phách, thống hận ngưng tụ thành Cửu U Huyết Ấn khắc sâu giữa trán. Từng hơi thở là lưỡi dao cắt vào tâm can, từng mảnh hồn vỡ vụn thành Hắc Ám Cổ Phù. Đàm Vân ta đâu chỉ gào thét trong đêm? Ta chắt từng giọt tủy xương mục ruỗng, nung nấu Tinh Hận Chi Đạo - thứ công pháp chôn vùi cả trời xanh!
Hôm nay, chưởng tay này nắm chặt Thôn Thiên Cổ Kiếm. Tay kia vớt lấy tình nghĩa duy nhất còn sót - tiểu muội Đàm Tuyết sắp gục ngã giữa Thiên Hỏa Phong Bạo. Chân ta giẫm nát thi thể Lôi Vân lão tổ - kẻ vừa rêu rao "phàm phu không với tới mây xanh". Máu hắn nhuộm đỏ ghệt ta, từng bước đi dội vang như Địa Ngục Cổ Lôi:
"Các ngươi thích dùng chư thiên áp ta?
Vậy ta dùng 10 vạn Cự Linh Thần Tượng đội xác các ngươi lên trời!"
Nghịch Thiên Chí Tôn không phải hư danh! Ta đem lò luyện hồn đặt giữa Cửu Trọng U Minh, đem kinh cốt bọn ngươi tế lên Vực Ngoại Huyết Tộc. Mỗi tiếng hét vang rung chuyển 3000 đại giới, mỗi cái liếc mắt thiêu đốt Nguyên Cổ Thần Sơn. Đợi đi! Khi Tà Đế lão nhi đổ gục dưới chân Huyền Hoàng Tháp, khi Ngạo Thế Phong Vân bị ta đóng đinh lên Cực Bắc Huyết Tinh... Chí Tôn duy nhất của vạn kiếp chính là Đàm Vân!