NGỰ TỨ TIỂU NGỖ TÁC (PHẦN 2)
Trời Đường Chí Đạo năm thứ 9, sương mù bao phủ Trường An. Sau đám cưới trái tính 3 tháng, tiểu vương gia Tiêu Cẩm Ngọc vẫn giữ thói quen nửa đêm xem bộ án tiền triều trong thư phòng, bóng đèn dầu in lên tấm bình phong tùng hạc. Cố ý không nhìn về phía phòng đối diện - nơi Sở Sở chất đầy bản vẽ nhục thân và lọ đựng mô bệnh từ các án mạng. Mùi rượu ngâm củ thi, tinh dầu cam tùng từ xưởng chu pháp của cô hòa quyện thành thứ hương vị kỳ lạ, mỗi sáng khiến chàng nhíu mũi.
---
Chuyện Chưa Kể Sau Hôn Lễ
Hoàng thúc cấm cô mổ xẻ thi thể quan lại tam phẩm trở lên? Không sao. Sở Sở đích thân thiết kế bộ "Trường An Đồ giáp" bằng vải bạt dầu, luồn lén hành tẩu giữa phố đêm như ám sách tử thần. Đèn lồng đỏ khắc chữ "Lạc Phố Đường - Chu Pháp Nghiệp Sự" của nàng lủng lẳng trên xe ngựa, lúc rung lên như quả cầu pha lê đẫm máu mỗi khi chạm ổ gà.
"Tướng quân Củng Thành bị bóp cổ trong áo giáp. Cỗ giáp còn nguyên niêm phong, chỉ có cái lỗ thông hơi sau gáy..." - Sở Sở lột găng tay da dê, cằm gục xuống trường kỷ giữa trưa, không ngờ đã đặt mông lên tập tấu chương phê bút son của Tiêu Cẩm Ngọc.
Chàng đứng tựa lan can gác gỗ, ngón tay gõ nhịp vào chén ngọc. Đầu quay đi nhưng mắt liếc xéo theo từng cử động chính xác khi cô lấy kẹp sắt gắp mảnh đồng nhỏ như móng tay từ khe giáp:
"Nữ nhi nhà ngươi... thù dai thế?" - Tiếng thở dài khẽ như gió thoảng.
Thì ra tháng trước Tiêu vương gia chê món gà tiềm thuốc bắc của vợ quá đắng, bảo "còn tệ hơn thuốc tẩy liệm đại phu".
---
Bọn Trẻ Trường An - Cối Xay Gió Trong Mắt Hổ
Minh Oanh - thiếu nữ 16 tuổi mồ côi mẹ, mắt tinh như chim ưng. Từ ngày làm thư ký cho Sở Sở, cô bé phát hiện: tất cả hung khí kỳ dị đều là vật dụng hằng ngày bị bỏ quên. Cái châm cài tóc của ca kỹ mất tích biến thành dao mổ nội tạng, ống xì đồng bẻ cong tựa răng nanh chó sói.
"Tiểu thư!" - Minh Oanh hét lên khi thấy quan tài gỗ thông đột nhiên mở nắp giữa đám tang Trương thị. Tiêu Cẩm Ngọc phất tay áo, che kín Sở Sở sau lưng. Ánh mắt chàng lạnh hơn kiếm băng, nhưng chỉ vài giây sau đã nhướng mày:
"Cỗ quan tài này... ngửi như thủy ngân và trầm kỳ nam khói lạnh. Thứ mà các thương đội Tây Vực mất năm ngoái?"
Đám điều tra viên trẻ há hốc: Sao một hoàng tử sống trong gác tía lại rành mùi quan tài đến thế?
---
Ma Nhân Tóc Đỏ Ở Tây Thị
Gã thương nhân Ba Tư chết không toàn thây trong tiệm nhuộm chỉ đỏ. Tơ lụa cuốn quanh xác như kén tằm, thứ máu chảy ra lại xanh lét. Sở Sở chưa kịp đeo găng, Tiêu Cẩm Ngọc đã chặn tay vợ, mũi hơi nhíu:
"Chúng dùng "Đạp Sa Yêm" - thứ hoa Tuyết Sơn ăn cùng canh cá thì thành độc dược chậm."
Chuẩn. Người đầu độc chính là đầu bếp chuyên nấu súp tuyết nhạn cho thương hội. Khi đám lao dịch lục soát, chàng vương gia bỗng khẽ cười - lần đầu tiên Sở Sở thấy chàng để lộ hàm răng bén như mãnh thú:
"Quên mất ta từng là gián điệp biên cương chứ?"
Đêm ấy trong phòng tắm khói tỏa nghi ngút, Sở Sở xông lá ngải chườm lên vết thương cũ chàng - dấu dao kề vào tim bị che bởi bản đồ sao Đẩu Sư. Trăng xuyên qua khe liếp vẽ lên nửa gương mặt chàng:
"Con rắn trên tay áo ngươi... đổi hướng rồi."
"Ừ. Vì nay đã có người cần nó ngẩng đầu."
---
Mạt Trận
Chiếc xe song mã đỗ trước phủ Thừa Tướng đúng ngọc trời lập thu. Hồng lá như máu bay vào gánh hàng đậu phụ ngũ vị của lão Lý. Đội cảnh vệ khom lưng rước quan tài gỗ đàn hương ra, trong khi Sở Sở đang châm thuốc phiện lên vết bầm vai chồng. Ngón tay cô khẽ run khi phát hiện:
"Mũi tên bắn ngươi... cùng chất liệu với mảnh giáp Củng Thành tướng quân."
Tiêu Cẩm Ngọc vờ không đau, nghiêng người bấm tắt đèn. Bóng tối phủ xuống như nhung, chỉ còn tiếng chàng thì thầm:
"Còn chưa thấy hết màu máu vàng chảy trên trán hắn. Cứ để các con sói tự vồ nhau..."
Cánh tay chàng siết lấy eo vợ - cái ôm đầu tiên không phải vì mệnh lệnh triều đình. Ngự Tứ Tiểu Ngỗ Tác giờ mới thật sự bắt đầu!