Đêm nhớp nháp ở khu ổ chuột Complexo do Alemão, Rio de Janeiro, mùi bột chiên pastel trộn lẫn với khói hơi cay từ cuộc truy quét ma túy buổi chiều vẫn còn treo lơ lửng. João ngồi trên bậc bê tông nứt nẻ trước quán boteco nhỏ, lắc đều ly cachaça rẻ tiền, ánh mắt dán vào vết sẹo chằng chịt trên mu bàn tay trái—dấu tích mảnh đạn cối từ trận đánh biên giới Amazon năm nào, khi anh còn là thành viên Lực lượng Đặc nhiệm. Ba đồng đội chết sạch trong trận phục kích đó, anh sống sót nhưng ký ức về tiếng la hét, về quyết định sai lầm tự mình đưa ra khiến cả đội lọt tròng, cứ đeo bám mỗi đêm, ép anh rời quân ngũ, trôi dạt làm đủ thứ việc từ bảo vệ kho bãi đến trông bãi giữ xe, uống rượu suốt ngày để quên quá khứ.
Cậu gái tuổi teen lao vòng góc phố lúc 2 giờ sáng, bộ đồng phục học sinh rách góc, chiếc iPhone màn hình nứt toác kẹp chặt trong tay, máu chảy ròng ròng từ đầu gối vì trượt ngã trên viên gạch vỡ. Đằng sau cô là hai gã đàn ông mặc áo khoác milícia—lực lượng bán quân sự cai quản các khu ổ chuột Rio, tất cả đều giắt súng lục ở thắt lưng. Khi cô va vào bàn João làm đổ cả ly rượu, anh nhìn thấy ánh mắt cô: hoảng loạn, tuyệt vọng, giống hệt ánh mắt đồng đội anh hồi xưa khi bị kẹt giữa làn đạn.
Anh không kịp suy nghĩ. Một tay đẩy Lúcia—cậu gái 16 tuổi bán acarajé ở khu phố, anh vẫn thường mua đồ ăn của cô mỗi sáng—lùi vào sau quầy bar, tay kia rút khẩu súng lục giấu trong ống chân, bước thẳng ra giữa tầm bắn của bọn milícia. Từ những ngày đầu nhập ngũ, đồng đội đã gọi anh là Người Đỡ Đạn. Anh luôn xung phong đi tiên phong, luôn đứng ra trước đồng đội khi đạn bay tới, chỉ huy đội cũ còn đùa anh có "thói quen tự tử" vì cứ muốn thay người khác nhận đạn.
"Tao đã là Người Đỡ Đạn từ hồi còn mặc quân phục, không để bọn mày chạm vào đứa nhỏ này", João gầm gừ, bắn một phát cảnh cáo lên trời khiến bọn đuổi lảo đảo lùi lại. Nhưng không chỉ có hai gã đó—Tonho, tên trùm milícia từng là cảnh sát BOPE trước khi đi theo con đường tội phạm, phái cả nhóm đàn em cầm súng săn, súng ngắn chặn hết các ngõ hẻm. Lúcia quay được video Tonho cùng đàn em đốt trụ sở y tế cộng đồng để dọn chỗ xây khu chung cư cao cấp, đây là bằng chứng duy nhất có thể đưa bọn chúng vào tù, nên bọn nó quyết tâm đoạt lại điện thoại, kể cả phải giết cô bé.
Hai người chạy thoát qua các con hẻm chật hẹp, qua dây phơi quần áo xộc xệch, qua lũ trẻ đá bóng bằng quả bóng nhựa cũ, tất cả đều tản ra khi thấy súng. João dùng kỹ năng đặc nhiệm cũ: đẩy cái thùng rác vào chân bọn đuổi, leo qua hàng rào kẽm gai không ngần ngại, máu từ tay rỉ ra nhưng anh không buồn lau. Khi trốn trong nhà thờ cũ bỏ hoang, anh lấy nửa ống tay áo sơ mi rách băng bó cho vết thương đầu gối Lúcia, tâm trí lại hiện về ba đồng đội cũ. Anh đã thất bại không cứu được họ, lần này nhất định không để lặp lại. "Em yên tâm, tôi là Người Đỡ Đạn. Từ hồi còn trong đặc nhiệm, tôi đã quen đỡ đạn cho người khác. Lần này cũng vậy, không để bọn chúng chạm vào em", anh nói, giọng khàn đặc vì khói bụi và mệt mỏi.
Họ đến điểm hẹn với luật sư nhân quyền Lúcia liên lạc trước đó, nhưng Tonho đã đến trước. Khi chiếc xe chờ sẵn vừa hiện ra, hàng loạt đạn bay tới. João hứng một viên đạn vào vai trái, hơi thở hổn hển, nhưng vẫn đẩy mạnh Lúcia vào trong xe, ra hiệu cho tài xế đi ngay. "Đi nhanh! Người Đỡ Đạn vẫn còn đây, bọn nó không vào được!", anh hét lên, khi luật sư còn đang do dự.
Anh tựa lưng vào bức tường nhà thờ nứt nẻ, máu từ vai chảy xuống ướt cả ống quần, nghe tiếng còi hú cảnh sát từ xa dần tiến lại. Lần đầu tiên sau nhiều năm, João không còn thấy mình là bóng ma của quá khứ. Anh vẫn là Người Đỡ Đạn, và lần này, anh không thất bại.