Trước khi gặp hắn, tôi chỉ là kẻ sống trong cái bóng của chính mình – một kẻ vụng về với những mối quan hệ như tờ giấy mỏng. Cho đến cái đêm mưa gió ấy ở quán rượu cạnh bến xe cũ, ánh đèn neon nhấp nháy chiếu xuống chiếc mô tô Harley bọc thép như thứ đồ chơi của tử thần. Hắn xuất hiện trong tiếng đế giày đinh gõ lóc cốc. Chiếc áo khoác da bạc màu phủ lớp bụi đường dài, khói thuốc vờn quanh gương mặt góc cạnh dưới vành mũ bảo hiểm trọc. "Cần một chuyến đi đổi gió không?" – giọng hắn khàn đặc mùi whiskey và bão tố. Như có sợi dây vô hình quấn cổ, tôi gật đầu trước khi kịp nghĩ. Chiếc xe gầm lên như mãnh thú khi tay hắn vặn ga. "Người Phục Tùng" – hai từ hắn quăng vào gió khi tôi đuối sức bám vào thắt lưng da. Những ngón tay chai sạn hằn in vết trên cổ tay run rẩy của tôi, nửa như trói buộc, nửa như nâng đỡ. Bờm tóc hắn quất vào mặt tôi từng nhịp gào thét của tốc độ – mùi dầu máy, mồ hôi và tự do thứ độc dược tôi chưa từng được nếm. Trong quán karaoke lề đường lúc rạng sáng, ánh đèn nhấp nháy chiếu lộ những hoa văn xăm đầy lưng hắn – hình một con quạ đen xòe cánh giữa đám lửa. "Người Phục Tùng không cần hỏi đường đi" – hắn cười khi tôi do dự nhìn bản đồ rách nát trải đầy bia trên bàn. Lưỡi dao găm đặt chéo trước ngực hắn lóe sáng: "Mày chỉ cần học cách thở theo nhịp máy xe." Khoảnh khắc hắn tháo mũ trụ, vết sẹo dài từ thái dương xuống cằm lồi lên dưới ánh trăng khiến tim tôi thắt lại. Thế giới đã đẩy hắn đến bờ vực nào để có đôi mắt vừa hoang dại như thú đói, vừa trống rỗng như hố sâu không đáy? Bỗng chốc tôi nhận ra – mình đang khát khao được hắn nhìn thấu hơn cả nỗi sợ lam lũ suốt 27 năm tồn tại. Cuộn tròn trong chăn ẩm mốc nhà trọ tối ấy, tiếng thở đều của hắn ở phòng bên bay qua vách gỗ mục thành nhịp ru tôi vào cơn mơ kỳ lạ – không còn bóng hình người đàn ông tự ti cúi mặt trốn đời.