Radu Patru, chàng trai gốc Romania mang theo accent đặc trưng vùng Transylvania, đang ở tháng thứ 5 của kỳ thực tập tại đài truyền hình France Télévisions – một trong những đài danh tiếng nhất nhì nước Pháp. Suốt thời gian thử việc, việc chính của anh là phiên dịch tài liệu tiếng Romania, Anh cho các phóng viên chính, cùng giải quyết mọi vấn đề phát sinh lặt vặt mà đồng nghiệp bản địa không xử lý được, hay còn gọi là người dàn xếp. Mấy ông phóng viên Pháp hay gọi đùa anh là “Người sửa chữa” – vì anh có thể dọn dẹp được mọi đống lộn xộn: từ thuyết phục một bà chủ quán ăn ở Marseille không kiện đài vì bị quay lén trong phóng sự về buôn lậu cá, đến tìm nguồn cung cấp mì gói Romania cho cả đoàn quay đang đói meo ở vùng núi Pyrenees, hay thậm chí đứng ra xin lỗi một chính trị gia Romania vì phóng viên đài mình viết sai tên ông ta trong bản tin sáng. Cái tên Người sửa chữa nghe hơi châm biếm, nhưng Radu coi đó là tấm vé để mình tiến thân – anh chẳng muốn cả đời làm cái bóng phía sau người khác, anh đang chờ một cơ hội để đột phá, để cái tên Radu Patru hiện lên trên màn hình dưới dòng chữ “Phóng viên đặc biệt”. Cơ hội đó đến vào một buổi sáng tháng 3, khi dòng tin chạy trên bản tin sáng: Cảnh sát Pháp vừa trục xuất hai cô gái mại dâm vị thành niên người Romania, 15 và 16 tuổi, từ một ổ mại dâm ở Saint-Denis. Vụ việc ngay lập tức gây bão: báo chí Romania cáo buộc Pháp vi phạm quyền trẻ em, NGO bên Pháp thì đòi truy tố kẻ buôn người, còn phía đài France Télévisions đang khát một phóng sự độc quyền vì dịp bầu cử đang tới, tỷ suất người xem đang sụt giảm. Radu đọc tin xong thì tim đập nhanh – hai cô gái này còn quê quán ở Satu Mare, cùng tỉnh với mẹ anh. Anh biết tiếng địa phương, có ông em họ làm trong sở di trú Bucharest, có cả bạn học cũ đang làm việc ở NGO bảo vệ trẻ em bên Romania. Suốt 5 tháng qua, anh làm Người sửa chữa dọn dẹp đống lộn xộn cho người khác, giờ anh sẵn sàng làm mọi thứ – dù là trả tiền mặt, dùng quan hệ, hay nói dối cấp trên – để có được cuộc phỏng vấn độc quyền với một trong hai cô gái. Anh xin phép biên tập viên Sylvie, một bà già lẩm cẩm đã làm nghề 20 năm, nói là mình có nguồn tin chắc chắn, chỉ cần bay sang Bucharest một chuyến. Anh bỏ qua buổi tiệc sinh nhật lần thứ 7 của con trai Andrei, vốn định về quê dự, rồi lên chuyến bay Wizz Air 40 euro một chiều, mang theo chiếc máy ghi âm cũ và phong bì 500 euro tiền riêng. Tại một trại tạm trú gần Bucharest, anh tìm được cô bé trẻ hơn, tên Elena, đang run rẩy ngồi trong góc phòng. Người quản lý trại nói Elena không được phỏng vấn nếu nhận tiền, nhưng Radu đưa phong bì qua tay, nói nhỏ “đây là tiền hỗ trợ đi lại cho cháu”. Elena gật đầu, kể rằng cô bị cậu ruột đưa sang Pháp hứa hẹn làm giúp việc, rồi bị bán vào ổ mại dâm. Radu ghi âm mọi thứ, nhưng khi nghe lại, anh thấy đoạn Elena nhắc đến tên cậu ruột – người mà anh từng gọi bằng bác, vẫn hay sang nhà mẹ anh uống rượu mỗi Tết – anh run tay, cắt bỏ đoạn đó. Anh tự nhủ mình làm thế để bảo vệ gia đình, để câu chuyện không bị phức tạp thêm, nhưng đêm đó, gọi Skype cho Andrei, thằng bé hỏi “Bố có mang quà sinh nhật cho con không?”, anh lừa con là “Bố bận làm việc quan trọng, tuần sau về mua cho con cái xe đồ chơi”, rồi quay mặt đi lau nước mắt. Phóng sự phát sóng tối chủ nhật đó đạt tỷ suất người xem kỷ lục, Radu được ký hợp đồng chính thức, trở thành phóng viên chính thức đầu tiên gốc Romania của đài. Nhưng những ngày sau đó, anh không dám nhìn vào gương. Anh từng nghĩ, với tư cách một nhà báo đầy tham vọng, mình có thể sống chung với mọi hậu quả hành động – miễn là câu chuyện được kể, miễn là mình tiến lên. Nhưng giờ, ngồi trong căn hộ nhỏ ở quận 18 Paris, nhìn bức ảnh Andrei cười toe toét trong vườn nhà bà ngoại, anh tự hỏi: Liệu mình có thể sống chung với việc đã lừa con trai, đã trả tiền cho một đứa trẻ bị buôn bán, đã cắt bỏ sự thật để bảo vệ lợi ích cá nhân? Và với tư cách một người cha, liệu mình có đang làm gương tốt cho Andrei – đứa con trai mà anh luôn hứa sẽ dạy nó sống trung thực, dũng cảm? Đêm đó, anh nhận được tin nhắn từ Sylvie: “Vụ bê bối buôn người Romania mới có diễn biến mới, mày là Người sửa chữa, mày lo đi”. Radu nhìn tin nhắn, rồi nhìn tấm danh thiếp mới in, dòng chữ “Phóng viên Radu Patru” sáng bóng. Anh không biết mình nên vui hay nên khóc.