Ánh mắt Regan đứa trẻ mười hai tuổi đột ngột trống rỗng, đôi môi mấp máy thốt ra chuỗi ngôn ngữ cổ xưa chẳng ai hiểu. Cơ thể cô bé vặn vẹo như bị xương sống ai đổi chỗ, phun ra thứ dịch nhờn đen kịt mùi đồng thối. Y học bó tay sau những xét nghiệm vô nghĩa, cơn điên dữ dội hơn mỗi lần bác sĩ chích thuốc an thần.
Trong căn phòng ngập mùi bệnh tật, bà mẹ gục khóc khi tay con gái bé bỏng xiết cổ mình đến ngạt thở. Tượng chúa trên tường rạn nứt lúc cô bé thét lên bằng giọng đàn ông trầm đục. Niềm tin duy nhất còn sót lại dẫn bà tới nhà thờ. Hai linh mục già nua đứng trước hiện tượng ác quỷ hiển hiện - thứ mà họ tưởng chỉ tồn tại trong sách kinh cũ.
Nghi lễ Người Trừ Tà bắt đầu trong tiếng nước thánh xèo xèo trên da Regan. Thuật ngữ Latin vang lên đứt quãng bởi tiếng rú rít vượt khỏi dây thanh quản người. Từng cây đinh thập tự hóa cực hình khi giáo đồ dựng ngược, khói lưu huỳnh xông lên nồng nặc từ kẽ sàn nhà. Cuộc chiến không cân sức: mồ hôi vã đầm đìa trên mặt cha Damien run rẩy cầm kinh thánh, trong khi thứ tồn tại trong Regan cười khạc bằng giọng của mười kẻ khác nhau.
Bóng tối dường như đặc quánh hơn quanh giường bệnh. Sự hoài nghi tan thành tro bụi sau cái nhếch mép đầy khiêu khích của con quỷ đang diễu cợt đức tin. Dấu chỉ vết thương năm dấu Thánh hiện lên rõ rệt trên cơ thể cô bé - bằng chứng tàn bạo khiến các giáo sĩ tái mặt nhận ra: cái Ác có thật, và nó đang đập tan biên giới giữa nhân loại và hỏa ngục bằng móng vuốt của một đứa trẻ.
Từng chữ kinh cầu vang lên như lời khiêu chiến cuối cùng của lòng dũng cảm. Nhưng liệu sinh mạng mỏng manh của Regan có chịu nổi cuộc giằng co giữa xác thịt và linh hồn? Nghi thức chỉ kết thúc khi ai đó ngã xuống - kẻ xâm chiếm hay người giải cứu - bởi trò chơi này không có hòa!