Mười bốn năm. Mười bốn mùa đông lạnh buốt trong xà lim chật chội khiến Anker già đi như người đàn ông lớn tuổi hơn anh tới hai mươi tuổi. Khi cánh cửa nhà giam sập lại phía sau lưng, hơi thở tự do bỗng nghẹn lại trong cổ họng rỗng tuếch. Anker không trở về ngôi nhà tuổi thơ, không có bữa cơm đoàn viên. Chỉ có cậu em trai Manfred – khuôn mặt ngơ ngác, đôi mắt lờ đờ như đứa trẻ lạc vào rừng già – chờ anh ở bến xe với chiếc túi vải rách. "Tiền của lũ Viking mình... nó ở đâu rồi Anker?" – Giọng Manfred vỡ ra từng mảnh – "Em nhớ có cái hang, nước đen ngòm... hay là chỗ gốc sồi già?... Em quên mất rồi..." Máu trong người Anker đông cứng. "Người Viking Cuối Cùng" – cái biệt danh ngạo nghễ ngày xưa giờ nghe như lời chế giễu. Thằng em loạn trí mà anh gửi gắm mật khẩu kho báu giờ đây, lại chính là chiếc khóa sắt vĩnh viễn chôn chặt số vàng. Hai bàn tay gân guốc từng bóp cổ đối thủ giờ bất lực nắm lấy vai Manfred xương xẩu. "Mày cố nhớ lại đi – giọng Anker nghẹn đắng – Chỗ ấy có mùi gì? Tiếng động gì? Cái gì cũng được!" Cuộc truy lùng trở thành hành trình xé nát tâm can. Mỗi bước chân dọc bờ sông Đen – nơi chúng từng chèo thuyền trốn chạy năm xưa – là một lần dẫm lên ký ức rỉ máu. Có đêm Manfred đột nhiên gào thét, tay chỉ về phía mỏ đá hoang: "Ở đó! Có tiếng sói hú!" Đến nơi chỉ thấy hang chuột đồng trống trơn. Có lần anh chợt khóc nức nở bên gốc thông già vô tri, lí nhí xin lỗi vì đã để Anker đi tù thay mình. Tin đồn về kho vàng "Người Viking Cuối Cùng" chưa chết. Lũ đàn em cũ chực chờ trong bóng tối, dao rựa nhuốm rỉ sắt. Tên trùm băng đảng mới gửi lời đe dọa nhét vào túi áo Manfred tờ giấy nhòe máu: "Một tháng nữa không giao kho báu, xác hai thằng hề sẽ thành mồi cho cá sấu." Giữa những cơn điên loạn, Manfred vẫn thảng thốt nắm tay anh: "Anker này... giá như mình chưa bao giờ trộm cướp, nhỉ?" Câu hỏi xoáy vào ruột gan. Đêm cuối cùng trước hạn chót, khi hai anh em co ro trong lều tạm bợ ven sông, tiếng chuông nhà thờ vang lên. Manfred bỗng dựng thẳng người, mắt sáng quắc: "Em nhớ ra rồi! Chỗ ấy... có tiếng chuông vọng qua mặt nước!" Nhưng Anker không lao đi ngay lập tức. Anh ngồi lặng nhìn đứa em gày guộc đang thở gấp vì phát hiện, bàn tay gân guộc siết chặt rồi lại buông lỏng. Cứu được kho báu, liệu cứu được linh hồn hai kẻ tội đồ? Hay "Người Viking Cuối Cùng" sẽ chết thật rồi, để Anker và Manfred được tái sinh? Mặt sông lấp lóa ánh trăng như vầng bạc mà chúng từng mơ ước, giờ chỉ là tấm gương phản chiếu hai bóng hình tàn tạ... đang dần ngụp sâu xuống vực thẳm của chính mình.