Nguyên Sinh (Phần 2): Cành Khô, Tiếng Gầm, và Hòn Đá Câm Lặng Bàn chân nứt nẻ của Krog bám vào vách đá cheo leo, mưa xối xả làm trơn trượt từng phiến đá phủ rêu. Phía dưới vực sâu, tiếng gầm gừ của loài Bóng Đêm—lũ thú dữ có nanh dài như giáo—vọng lên thù hận, đuổi theo mùi máu tanh từ vết thương trên vai hắn. Krog trườn lên mép đá, trong khoảnh khắc mù mịt, hắn nhìn thấy hình dáng lùm xùm dưới gốc cây bật gốc: con Grath, lũ khủng long săn mồi thường kéo bầy tấn công hắn, giờ bị thương nặng, mắc kẹt dưới lớp dây leo gai góc. Một mũi lao vẫn cắm sâu vào đùi nó, máu xám đặc quánh như nhựa cây chảy nhỏ giọt. Hai kẻ thù không đội trời chung. Nhưng khi tiếng tru của lũ Bóng Đêm vang lên gần hơn, Krog rút con dao bằng đá lửa—thứ vũ khí duy nhất ngoài cây gậy chống. Hắn nhìn Grath. Mắt nó như hai hố lửa, nhưng không phải ánh giận dữ. Chỉ là nỗi sợ. Nỗi sợ giống như khi Krog nhìn bầy sói xé xác đứa con bé nhỏ của hắn. Cơn mưa dông cuốn trôi mọi mùi vị, nhưng không giấu được vết máu. Grath không còn sức gầm gừ—nó chỉ run rẩy khi Krog băm vụn lá đắng, trộn bùn thối chặn vết thương trên vai mình và cả mũi lao trên đùi Grath. Thức ăn? Chẳng còn gì ngoài xác con dơi bị sét đánh cháy xém. Krog cắt đôi, ném nửa xuống bùn. Grath liếc nhìn, rên khẽ, rồi chậm rãi nuốt. Không phải tình bạn. Chưa bao giờ là thế. Mỗi tiếng lá xào xạc đều là dấu hiệu cảnh báo. Đêm đầu tiên, Krog thắt dây rừng quanh cổ Grath, nắm chặt. Móng vuốt của nó có thể xé hắn ra như chiếc lá khô. Nhưng cả hai cùng chia sẻ một kẻ thù chung: Bầy Răng Kiếm chậm chân sau lưng, luôn đói khát. Ngày thứ ba, chúng lần theo dấu máu đến một bãi đá trũng. Grath—dù đau đớn—đã liều xông tới, giật mạnh dây leo làm cột đá vụn đổ sập, chặn lối lũ thú. Krog nhìn ánh mắt nó, hiểu ra: chúng đã không còn là mồi ngon của nhau. Băng qua đồng cỏ rậm đầy cỏ răng cưa, Grath dùng thân mình che cho Krog tránh lưỡi kiếm của đất. Trên ghềnh thác nước mặn chát, Krog leo lên vách đá, ném xuống tảng đá lửa nhỏ. Grath cắn vỡ, liếm nhựa chảy ra—thứ thuốc tê mùi hăng nồng. Chúng không nói chuyện. Chúng không vuốt ve. Thói quen sinh tồn của hai kẻ săn đuổi ngấm vào nhau như sương vào đá. Krog học cách nhìn tai Grath dựng đứng khi nguy hiểm rình rập. Grath học cách đào hang bằng bụng, bắt chước tiếng huýt gió tạo âm phản hồi từ Krog. Rồi một buổi chiều chạng vạng, khi lũ Bóng Đêm lùa cả đàn thú di cư qua thung lũng lửa, chúng mắc kẹt giữa dòng hơi độc phun từ mặt đất. Grath đẩy Krog xuống hốc đá sâu. Nó đứng chắn ở miệng hố, gầm lên thách thức. Bầy thú xé xác nó, nhưng Krog—kẻ sống sót sau muôn nghìn cuộc săn—lần đầu cảm thấy thứ gì đó gãy vỡ trong họng. Sáng hôm sau, Grath vẫn còn thở. Máu và bùn loang lổ khắp mình. Krog cõng nó—lần thứ hai hắn ôm một sinh vật sắp chết—về phía ngọn đồi phủ rêu xám. Tại đó, dòng suối ngầm chua lòi chảy ra một thứ nước màu xanh lạ. Krog nghẹn giọng hú dài—ngôn ngữ của linh hồn hoang dã—và nghiến răng đẩy Grath vào làn nước. Hắn không biết thứ nước ấy có cứu được Grath không. Hắn chỉ biết, nếu lửa trời không thiêu rụi vùng đất này, chúng sẽ tiếp tục đi cùng nhau—hai kẻ thất bại của Nguyên Sinh, đã dạy nhau cách sống. --- Mời tiếp tục ghé thăm thế giới hoang sơ tàn khốc trong Nguyên Sinh (Phần 3): Cát Vỡ và Những Ngôi Sao Không Tên.