Không ai trong văn phòng, thậm chí cả những anh đồng nghiệp thân thiết nhất, hay biết Fren - quản lý bộ phận Nhân Lực, đang mang thai tháng đầu tiên. Vẫn chiếc bụng kín đáo trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, cô âm thầm lo lắng khôn nguôi mỗi buổi sáng đi chụp nghiệm nghiệm, rồi gập bụng cố gắng giữ vững dáng đi chuyên nghiệp. Nhưng điều khiến Fren trăn trở đêm trắng, không phải là những triệu chứng thai kỳ khó chịu, mà là cái nỗi lo hãi cứ đeo bám cô khi bắt đầu tiến vào những buổi phỏng vấn tuyển dụng cho loạt ứng viên Nhân Lực trẻ mới ra trường. Ngồi đối diện với những gương mặt non nớt, ánh mắt còn toả sáng khát vọng và đầy hoài bão, Fren lại như thấy chính hình ảnh của bản thân mình nhiều năm trước. Cô nhớ mình cũng từng rảo bước đầy hy vọng vào thế giới này, tin rằng chỉ cần nỗ lực, chỉ cần tài năng, thì tương lai sẽ rộng mở. Thế nhưng bây giờ, nhìn qua những đôi mắt trong veo ấy, Fren lại thèm khát được thắp lên ngọn lửa tin tưởng, lại sợ rằng chính mình có đang minh họa một hình ảnh quá tiêu cực? Mỗi khi ứng viên trẻ kể về ước mơ cống hiến, về khát khao được trở thành một phần của tập thể lớn mạnh, lòng Fren lại như dao cứa. Cô rất muốn rót vào họ niềm tin và hy vọng, nhưng một phần nỗi lo toan nào đó thì luôn kéo cô xuống. "Nếu tôi mang một sinh mệnh mới đến với thế giới này," Fren tự hỏi trong lòng, "và nếu thế giới ấy vẫn cứ ảm đạm như thế này... Liệu có đúng đắn không?" Câu hỏi cứ vẩn vờ trong tâm trí cô mỗi khi nhìn những ứng viên trẻ ngồi chờ, những ánh mắt chờ đợi một cơ hội. Fren gật đầu với những câu trả lời lý tưởng, những kế hoạch được dàn dựng cẩn thận, nhưng trong lòng, cô lại đau đáu suy nghĩ: Liệu những cơ hội Nhân Lực mà công ty mang lại cho họ có thực sự ổn định và bền vững? Liệu môi trường làm việc có đủ tốt để họ cống hiến cả tuổi thanh xuân? Và quan trọng nhất, liệu xã hội ngoài kia có đang thực sự sẵn sàng đón nhận và nuôi dưỡng những tài năng non trẻ ấy? Cầm trên tay hồ sơ những ứng viên tiềm năng, Fren không thấy mình chỉ đang tuyển một nhân viên mới. Cô cảm giác mình như đang đặt một viên gạch đầu tiên, một niềm hy vọng, hay thậm chí là cả một sự tin tưởng vào tương lai - lên vai những người trẻ ấy. Nỗi lo mang thai, nỗi lo cho đứa con sắp chào đời, và nỗi lo cho thế giới mà đứa con ấy sẽ sống, tất cả hòa quyện, khiến vai trò quản lý Nhân Lực của cô hôm nay trở nặng nề hơn bao giờ hết. Cô chỉ mong rằng, những quyết định mình đưa ra hôm nay, về cơ hội, về môi trường, về sự phát triển, thật sự sẽ góp một phần nhỏ nào đó để thế giới ấy đừng quá "ảm đạm" khi đứa con của cô bước vào trong.