Nhật Ký Khủng Long (Phần 4): Những Trang Giấy Ố Và Hơi Thở Của Bóng Tối
Mấy ngày nay, tay mình run bần bật mỗi lần mở cuốn nhật ký cũ kỹ ra. Nó thật sự không phải một cuốn sách bình thường – giấy đã ngả màu rêu phong, mép trang sờn đến mức chạm vào là ngửi thấy mùi thời gian. Phần 4 này… nó khác. Chuyện bắt đầu từ cái hôm thằng Khủng Long (con khủng long mũi tẹt màu xám trong nhật ký) đột nhiên cứng đờ người, hai mắt đảo liên hồi về phía rừng già sau nhà.
"Nó kiếm cái gì ở đây?" – Giọng nói rè rè từ trang giấy vang lên đúng lúc tiếng lá khô xào xạc bên ngoài cửa sổ. Mình nhắm mắt, cố không nghĩ đến bóng hình gầy gò lấp ló giữa những thân cây đêm qua…
Không khí ngột ngạt lắm. Lũ nhóc hàng xóm vẫn tưởng Khủng Long là trò đùa của bọn mình, nhưng chúng nó đâu biết – lớp màng vô hình ngăn thế giới này và thế giới của hắn đang mỏng dần. Giờ đây, mỗi tiếng bước chân của mẹ trên cầu thang, mình cũng giật thót. Sợ một ngày, cái bóng kia hiện nguyên hình ngay trước mặt bà…
Phần 4 này chất chứa đầy những câu hỏi không lời đáp:
- Tại sao bàn tay Khủng Long cứ loang lổ vết bầm như bị ai bóp nghẹt?
- Vệt mực đỏ nhỏ xuống trang giấy cuối tuần trước có phải máu không?
Mình đã định đốt quyển nhật ký đi cho xong, nhưng mỗi lần que diêm cháy, hình ảnh thằng Khủng Long co ro trong góc trang giấy lại khiến tim thắt lại…
“Nếu mày vứt tao, tao sẽ thành linh hồn lang thang đấy.” – Nó cười nhếch mép viết thế vào gáy sách.
Chắc chắn rồi, Nhật Ký Khủng Long (Phần 4) không dành cho kẻ yếu tim. Mà kể cả có trốn… liệu bóng tối có buông tha khỏi cái tủ sách cũ kĩ ấy không?