Trong ngôi làng hoang vắng bên sông, bà Năm Mươi Tăm nơi xứ lạ cư ngụ. Cô ấy sống trong một căn nhà cũ, nơi ánh sáng qua cửa kính mọng ngày xưa. Mỗi sáng, bà ghi lại nhật ký dưới gốc cây cổ thụ, nơi những câu chữ úa giãn giưng dưới ánh trăng. Gia đình bà từng xa xôi, chỉ có bà và cháu gái Linh, người vừa tròn bảy mươi nhưng bỗng dưa bị tai nạn xe hơi đưa về nhà.
Linh bắt đầu bằng những cơn sốt suyễn, không chịu nói lời nào. Bà Năm Mươi Tăm không ép, chỉ ngồi bên, đệm đủ thứ quà cũ để cô gái tìm thấy chính mình qua từng miếng vở ghi chéo, từng bức tranh kéo dài trên trời mưa. Họ cùng xây một vườn ghép hoa, mỗi bông vì một nỗi đau: hoa sim vì ngườiroi, hoa đàn hữu ngại vì tình yêu, hoa cúc vì niềm hy vọng.
Những ngày tháng trôi, Linh học cách ủi nấu trà vặn vọng, học cách chia sẻ bát nước mưa sau cơn mưa. Bà Năm Mươi Tám ngày một già đi, nhưng tóc liệu xuất tinh điệu của cháu gái. Một chiều, họ cùng tiếp tục nhật ký dưới sàn nhà, hai bàn tay đan xen những dòng chữ chưa từng có trong cuốn sách nào.
Nơi xứ lạ này, nỗi đau không bị xóa đi, mà nó trở thành vườn sen trong tim.