Sau một nghìn năm tu luyện trong bóng tối của động huyệt sâu thẳm, Hàn Phách Thải Chu – tên thật ẩn giấu giữa sương mù yêu khí – rốt cuộc cũng đón nhận được một ngọn sen từ tay Phật tổ. Ngọn sen ấy không phải để trên đỉnh đầu, mà lặng thầm rơi xuống lòng bàn tay đã mài mòn bởi vô số mạng người. Thân xác yêu linh của nàng tan rã, bừng lên trong một luồng định pháp vô thanh vô tức, hóa thành một thân người thuần túy. Không còn những cánh tay dài lắm tơ màu tím, không còn đôi mắt đỏ như máu phản chiếu trăng sao, chỉ còn hai bàn tay mềm mại, một đôi chân đặt trên bụi đời trần, và một trái tim yêu địa phương dưới làn da mới. Từ đó, nàng hóa thân thành một thợ săn yêu, một bóng ma xé toang màn đêm, xuống chốn phàm trần lúc nào không hay.
Từ chỗ là một yêu tinh cô độc, Chu Nhi giờ đây có những người đồng hành – ba bóng hồng sáng giữa cõi tối. Có Cam Lộ, kiếm khách phong lưu nhưng ẩn chứa một đao ý sắc bén, có vẻ điềm tĩnh như nước. Có Chi Thảo, thiếu nữ mắt to tròn xoe, tay cầm một cây trống nhỏ, tiếng trống vang lên là yêu quỳ uốn éo. Có Trường Phong, tráng hán thân hình nhưng bước chân nhẹ nhàng, lướt qua nhưng gió thuốc. Bốn người, kề vai sát cánh như những mũi tên cùng hướng, dựng lên một chân lý nhỏ bé giữa trời đất đầy âm mưu. Họ cùng nhau tiêu diệt yêu quỷ, dựng lên những tấm biển "đạo pháp hữu hình" trên những con đường hoang vu. Nhưng ngọn lửa trong lòng Chu Nhi thì không phải cho chung một lò, nó chỉ cháy mãnh liệt hướng về một mình Cam Lộ. Sự quyến luyến ấy khác với nhiệm vụ và tình bạn cùng cam kết, nó là một sợi dây vô hình níu chặt giữa hai bờ – bờ này là thân người mới nhuốm sắc, bờ kia vẫn còn nguyên tính chất tàn bạo của yêu tinh từ thiên cổ. Sự khác biệt về bản nguyên khiến trái tim nàng đau nhói mỗi khi đứng gần Cam Lộ, như một ngọn lửa muốn sưởi ấm nhưng lại cháy trung phần chính mình.
Rồi ngày biến cố ập đến. Vô Hư chưởng môn, vị cao niệm từng dìu dắt cuộc đời nàng, lại cũng chính người khiến nàng phải đối mặt với nỗi đau tận cùng. Dưới lớp áo tứ sắc thường ngày, Vô Hư đã bị yêu lực xâm nhập từ lâu, mưu tính âm thầm. Mục tiêu cuối cùng không phải là thế gian, mà chính tu vi ngọc thể của Chu Nhi – thứ đạo hạnh nghìn năm tích lũy, thứ mảnh hồn vẫn còn vương vấn bản thể yêu tinh xưa cũ. Trong một trận ác chiến cuối cùng, khi yêu lực ấy gần như xé toạc thân xác Cam Lộ và Chi Thảo, khi Trường Phong đã gục ngã, Chu Nhi hiểu. Nàng hiểu rằng sự yêu thương ban đầu dành cho Cam Lộ, dù trong trắng, vẫn là một thứ tình cảm mang dấu ấn của "sở hữu". Còn tình cảm với Chi Thảo, thứ bé nhỏ từng bị nàng chối từ chối, lại là thứ hiện ra rõ nhất trong cái chết: sự quan tâm không đòi hỏi, sự bảo vệ không cần đáp lại.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi yêu phản diện thôn phệ hết thảy, Chu Nhi đã đánh đổi. Nàng không dùng một đòn công kích, mà dùng chính linh hồn mình như một cái bẫy. Ba ngàn năm đạo hạnh – thứ duy nhất còn sót lại từ kiếp trước, thứ cũng là mảnh vỡ của tâm trí yêu tinh cũ – được nàng dâng trọn trong một tiếng thở dài. Không có ánh lửa, không có tiếng động quen thuộc của pháp bảo, chỉ có một làn khói tím mỏng manh, nhẹ nhàng như sương mai, trôi ra từ hơi thở cuối cùng và vây quanh yêu ma. Yêu ma gào thét, giãy giụa, rồi tan rã thành bụi pháp linh, vì tu vi của nó vốn bám vào chính đạo hạnh của Chu Nhi. Khi bụi tan, nơi nàng đứng chỉ còn lại một chiếc áo dài màu tím nhạt, và một cánh hoa sen khô héo trên mặt đất.
Cảnh tượng tàn lụi. Cam Lộ bất tỉnh, Chi Thảo ôm chặt lấy cánh hoa khô, nước mắt không rơi mà thấm vào đó. Trường Phong từ từ đứng dậy, cúi đầu. Họ sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự biến mất hoàn toàn của kẻ đã hi sinh. Trong khoảng không gian tĩnh lặng sau bão, Chi Thảo bỗng cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt chiếc áo tím. Trong túi áo, nàng lục lạo và lấy ra một mảnh lụa cũ, một mảnh lụa từ thời nàng còn là yêu tinh. Trên đó có một dòng chữ bằng máu đã phai – có lẽ là của chính nàng từ thiên cổ. Dòng chữ viết bằng ngôn ngữ yêu tinh cổ xưa, nhưng Chi Thảo lại đọc được bằng cái tâm của mình: "Ta vẫn nhớ hương của người."
Ánh mắt Chi Thảo chuyển từ mảnh lụa sang cánh hoa sen khô, rồi nhìn về phía xa xa, nơi tầm mắt có thể vượt qua cả núi non. Lúc ấy, nàng thấu hiểu. Chu Nhi chưa từng yêu Cam Lộ bằng cái tình "phàm" của một con người. Nàng yêu bằng tất cả sự quyến luyến của một yêu tinh đã được giác ngộ – một thứ tình yêu mãnh liệt, sở hữu và muốn chiếm hữu, đến mức sẵn sàng đốt cháy chính mình. Còn tình yêu thực sự thuộc về Chi Thảo, là thứ tình yêu của sự "buông bỏ" và "hi sinh", không còn vướng bận ghen tuông, không còn phân chia người/yêu. Nó là thứ tình cảm vô điều kiện minh chứng qua hành động cuối cùng: cô đã chọn bảo vệ Chi Thảo, bảo vệ tất cả, bằng chính sự vụt mất của mình. Trên cánh hoa sen khô, một giọt sương mai đọng lại, lấp lánh như một ngọn lửa nhỏ. Thấu hiểu ấy không phải là hạnh phúc, mà là một nỗi đau thanh tịnh. Và trong khoảng không gian tĩnh lặng ấy, Chi Thảo biết, nàng sẽ phải sống phần đời còn lại với tình yêu ấy – một tình yêu đã chứng minh bằng cái chết và sự vĩnh cửu của thứ gì đó vượt qua cả sinh mạng.