Takao’s desk in lớp 2C luôn bị vùi lấp dưới chồng sách cũ, cuốn nằm trên cùng là Những Bông Hoa Ác bản dịch tiếng Việt, bìa mềm nhăn nhúm, gáy sách nứt toác, mép giấy ố vàng vì mồ hôi tay cậu quệt vào suốt mấy tháng qua. Cậu mua cuốn này ở phố sách Hồ Gươm hồi cuối năm ngoái, giá rẻ bằng một ly trà sữa cỡ vừa, giờ mỗi trang trắng đều phủ đầy chữ viết tay nguệch ngoạc của cậu: cạnh bài thơ Tương ứng ghi vội “Tóc Nanako có mùi như mưa sớm phố cổ”, cạnh Buồn chán ghi “Hôm nay Nanako cười với đứa lớp trưởng, lồng ngực tớ đau như bị đấm”. Cậu biết mình giống cái chàng Charles Baudelaire ấy, luôn mang trong lòng những cảm xúc mà không ai hiểu, những bông hoa ác nở rộ trong bóng tối mà không dám đưa ra ánh sáng.
Nanako là con lai Nhật - Việt, lúc nào cũng đeo cái túi vải in hoa anh đào, sáng nào cũng cầm bình giữ nhiệt màu hồng đựng trà ô long đặc. Cậu chưa bao giờ dám nói lời tỏ tình nào với em ấy. Mỗi khi em ấy đi ngang qua, cổ họng cậu như bị nghẹn lại, chữ ra khỏi miệng chỉ là những tiếng lắp bắp vô nghĩa. Cho nên cậu chọn cách khác: im lặng làm những việc điên rồ theo đúng cảm xúc đang trào dâng. Cậu nhặt những túi trà em ấy vứt ở thùng rác ngoài hành lang, ép phẳng lại rồi cài giữa các trang thơ. Cậu lén đi theo em ấy về tận đầu ngõ, chỉ đứng đấy nhìn em ấy mở cửa gỗ rồi quay lại, đường về nhà tối om mà lòng thấy ấm lạ. Có hôm nửa đêm, cậu trèo qua hàng rào sau trường, hái những bông hoa trà trắng mọc dại ở bờ tường — giống y hệt bông hoa em ấy dán vào cuốn sổ ghi chép — rồi lén bỏ vào ngăn bàn của em ấy trước khi tiết học sáng nào cũng bắt đầu.
Vụ bê bối nổ ra vào một buổi chiều mưa tầm tã. Đứa ngồi bàn trước vô ý đẩy nhẹ cái túi vải của cậu xuống đất, cuốn Những Bông Hoa Ác rơi ra, trượt mở đúng trang cậu dán mớ tóc dài của Nanako tìm thấy trên ghế ngồi tuần trước, dán cả chiếc chun tóc xanh em ấy đánh rơi ở sân trường, cả mẩu giấy nhỏ em ấy viết số điện thoại quán trà đạo gần nhà rồi vứt đi. Cả lớp im phăng phắc trong mười giây, rồi tiếng xì xào bắt đầu lan từ bàn này sang bàn khác. Thầy chủ nhiệm cầm cuốn sách lên, mặt đỏ bừng, gọi cả hiệu trưởng xuống. Đến giờ ra chơi, cả trường cấp 3 Lê Lợi đều biết Takao lớp 2C là kẻ bám đuôi, là kẻ có vấn đề về tâm thần. Nanako chuyển sang lớp khác ngay ngày hôm sau, em ấy không bao giờ nhìn thẳng vào mặt cậu nữa.
Mọi người đều tránh xa cậu, trừ Thu. Thu là chủ tịch câu lạc bộ văn học, lúc nào cũng mặc chiếc áo len đen lỗ chỉ, hay hút thuốc lén phía sau nhà thi đấu dù nhà trường cấm triệt để. Cô ấy quan sát cậu suốt từ ngày xảy ra vụ bê bối, ánh mắt không có sự ghê tởm như những đứa khác, mà có chút gì đó… thích thú. Một buổi chiều thứ Sáu, cô ấy chặn cậu lại ở góc sân trường, ném cho cậu một cuốn Những Bông Hoa Ác mới tinh, bìa cứng, bản dịch mới nhất vừa phát hành tháng trước. “Tớ đã thấy hết những gì trong cuốn sách cũ của cậu”, cô ấy nói, giọng trầm, không một chút phán xét. “Cậu nghĩ những thứ đó là xấu? Baudelaire viết Những Bông Hoa Ác không phải để ca ngợi cái ác, mà để viết về những cảm xúc không được phép nói ra, những tình yêu quá mãnh liệt đến mức khiến người ta sợ hãi. Cái phần cậu đang che giấu, cái phần điên rồ, ám ảnh vì Nanako ấy, chính là thứ hoa đẹp nhất trong vườn hoa ác của cậu”.
Từ hôm đó, Thu bắt đầu đưa cho cậu những đồ dùng cá nhân của Nanako mà cô ấy xin được từ các bạn cùng lớp mới của Nanako: chiếc bút bi em ấy đánh rơi, hộp cơm em ấy để quên ở căng tin, cả những tờ giấy note em ấy viết lịch trình hàng ngày. Cô ấy bảo cậu đừng dừng lại, đừng cố trở thành cậu bé ngoan ngoãn, ngăn nắp như ba mẹ và thầy cô muốn. Cô ấy muốn nuôi dưỡng cái phần tối tăm, mãnh liệt mà cậu đang giấu kín, vì cô ấy biết, đó là thứ duy nhất không giả dối ở cái trường học nhạt nhẽo, nơi ai cũng cười nói lễ phép nhưng lòng thì trống rỗng này. Cô ấy cũng mê Những Bông Hoa Ác như cậu, cũng biết rằng những bông hoa mọc lên từ bùn đất, từ những cảm xúc tội lỗi, mới là những bông hoa sống thật nhất. Và cô ấy sẽ làm mọi cách để cái phần đó không bị chết đi, dù cả thế giới đều bảo nó là rác rưởi.