Bộ phim Sneakers, mang tựa Việt Những Kẻ Đột Nhập, xoay quanh một nhóm chuyên gia an ninh làm nghề kiểm tra bảo mật theo kiểu "đột nhập hợp pháp": khách hàng thuê họ, họ tìm mọi cách để xâm nhập vào hệ thống mạng, kho bãi hay trụ sở của khách, ghi lại hết các lỗ hổng rồi bàn giao lại báo cáo, chứ không ăn cắp hay làm hại gì. Nhóm này toàn người đời thường thôi, chẳng phải siêu anh hùng gì: có ông Martin đứng đầu, từng là chàng thanh niên chống đối chính phủ hồi thập niên 60, giờ thì chậm rãi, thích uống trà, rành hết mọi thủ thuật từ giả giọng đến đột nhập tòa nhà; có cậu Cosmo trẻ tuổi, mắt dán vào màn hình laptop từ sáng đến tối, chỉ cần một dòng lệnh là có thể mở được cửa an ninh mà không cần chìa; có ông Sid già lão chuyên mở két sắt, cầm một cái kẹp tóc cũng có thể phá được ổ khóa phức tạp nhất; còn có mấy thành viên khác mỗi người một nghề, gắn bó với nhau qua bao nhiêu vụ hợp đồng lớn nhỏ.
Mọi chuyện bắt đầu rắc rối khi một thế lực bí ẩn đột ngột xuất hiện. Kẻ này không đe dọa đánh chém gì cả, mà chỉ gửi đến từng nhà mỗi thành viên một tập hồ sơ chứa đầy bí mật họ tưởng đã giấu kỹ: tờ giấy truy nã cũ của Cosmo từ 10 năm trước, món nợ chưa trả của Sid cho bọn mafia vùng New Jersey, rồi cả hồ sơ về hoạt động biểu tình chống chính phủ của Martin hồi trẻ. Kẻ bí ẩn chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất: đánh cắp một thiết bị nhỏ bằng bao thuốc lá, trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại là công cụ có thể phá vỡ mọi loại mã hóa trên đời. Ban đầu cả nhóm còn định từ chối, nhưng khi thấy bọn mafia đã đứng chực ngoài cửa nhà Sid, còn cảnh sát đang lùng sục khu phố nơi Cosmo ở, họ đành ngậm ngùi nhận lời.
Khi cầm được thiết bị trên tay, họ định thử nghiệm cho biết, ai ngờ chỉ mất đúng 3 giây để nó giải mã xong một tệp tin mật của Bộ Quốc phòng mà trước đó cả nhóm mất cả tuần cũng không mở được. Lúc đó họ mới thực sự toát mồ hôi: nếu cái hộp này rơi vào tay ai đó xấu xa, thì mọi mật khẩu ngân hàng, mọi thông tin tình báo, mọi hệ thống điều khiển nhạy cảm đều sẽ bị bẻ gãy như bẻ một cái kẹo. Chưa kịp bình tĩnh lại, cả nhóm đã bị cuốn vào mạng lưới truy đuổi, phản bội và những bí mật từ quá khứ của chính mình. Những chiếc xe SUV đen không biển số bám đuổi mỗi khi họ ra đường, điện thoại reo liên tục từ những số chỉ toàn tiếng rè, rồi cả những đồng minh cũ bỗng nhiên quay lưng phản bội. Những bí mật từ quá khứ mà họ cố giấu cũng lần lượt bị lôi ra, dùng làm đòn bẩy để ép họ giao nộp thiết bị.
Không thể tin vào cảnh sát, vì chẳng biết lúc nào lại có kẻ trong ngành bị mua chuộc, cả nhóm đành tự thân vận động. Họ không có súng, không có xe hơi đắt tiền, chỉ có mấy cái laptop hơi cũ, mấy cái kẹp mở khóa với trí tuệ tích lũy bao năm. Để tự bảo vệ và ngăn thiết bị rơi vào tay kẻ xấu, họ buộc phải dùng trí tuệ và kỹ năng để lật ngược thế cờ: làm một bản sao giả của thiết bị để giao cho kẻ thù, rồi dùng chính thủ thuật đột nhập họ vẫn hay dùng để xâm nhập vào hệ thống của kẻ bí ẩn, theo dõi ngược lại từng bước đi của chúng. Họ giả mạo tín hiệu để đánh lạc hướng bọn truy đuổi, dùng trò lừa đảo tâm lý để moi thông tin từ tay sai của kẻ chủ mưu, rồi dựa vào mạng lưới liên lạc cũ từ thời Martin còn hoạt động phong trào để truyền tin an toàn. Cuối cùng, họ không chỉ bảo vệ được bản thân, mà còn tiêu hủy được thiết bị nguy hiểm đó, ngăn chặn được thảm họa có thể xảy ra.