Moscow, 1977. Gió mùa đông quét qua những đại lộ rộng thênh thang, cuốn theo lớp tuyết cũ cùng tờ báo Pravda nhàu nát – lời ca tụng thiếu sinh khí về "chủ nghĩa xã hội phát triển" dưới thời Brezhnev. Trong căn hộ tập thể ọp ẹp quận Arbat, hai người phụ nữ ngồi co ro bên bếp lò xập xệ. Họ là Những Kẻ Vô Hại – như cách giới chức Moscow thường khinh khỉnh gọi những cá nhân "không đáng để mắt tới": Irina, góa phụ mòn mỏi sau cái chết đầy nghi hoặc của chồng – một kỹ sư vô danh; và Lyudmila, y tá già với bàn tay thô ráp suốt đời hầu hạ trong bệnh viện quận. Cái vỏ bọc tầm thường ấy là ngụy trang hoàn hảo.
Những Kẻ Vô Hại chẳng bao giờ ngờ rằng mảnh phim chụp X-quang họ tìm thấy trong chiếc cặp da cũ của chồng Irina lại là nút thắt của âm mưu điên rồ nhất Chiến tranh Lạnh. Những con số Morse khắc trên khung phim, bản thiết kế khoang máy bay ghi danh "Dự án Chim Sắt" – thứ vũ khí hóa học được ngụy trang dưới vỏ bọc chuyên cơ ngoại giao. Người chồng đã chết vì cố báo tin, giờ đến lượt họ bị mắc kẹt giữa hai gọng kìm: phía sau là bộ máy KGB đang lùng sục "kẻ phản bội", trước mặt là đặc vụ CIA mang mật danh "Raven", rỉ tai họ trong góc tối nhà ga Belorusskaya: "Các người là những bóng ma hoàn hảo – chẳng ai nghi ngờ đám chuột cống Moscow dám thọc vào tim đen của Kremlin!"
Thế là hai người đàn bà trung niên nhem nhuộc mùi khoai tây mọc mầm đánh liều biến hình. Lyudmila mặc lại đồng phục y tá cũ, len vào Viện Nghiên cứu Y sinh số 9 – nơi kiểm nghiệm mẫu máu các nạn nhân "tai nạn hàng không". Irina, với đôi mắt thâm quầng của kẻ thất tình, dụ khị được viên thư ký ủy ban hàng không kể lể về chuyến bay định mệnh số QF1977. Cứ thế, họ dùng chính sự vô hình của mình làm vũ khí, ngày đêm mài giũa kỹ năng điệp viên bất đắc dĩ giữa căn bếp tồi tàn: dập mã Morse bằng muỗng gõ vào ống nước, nhắn tin bằng những dấu phẩy cố ý viết sai trong báo cáo y tế.
Vụ án "Chim Sắt" dần phơi bày: một toán quân Xô-Viết phản bội muốn đầu độc nguyên cả phái đoàn Mỹ trên chuyến bay hòa đàm, kích hoạt chiến tranh toàn diện. Nhưng cái giá của sự thật quá đắt – Irina phải đứng giữa cầu Bolshoy Kamenny, nhìn Lyudmila bị bọn mật vụ bắt gọn sau màn trao đổi microfilm giả. Đơn độc, run rẩy, bà liều lĩnh đánh cắp bản thảo phê duyệt cuối cùng từ văn phòng tướng Volkov – kẻ chủ mưu vụ ám sát chồng bà. Bước chân trốn chạy qua hầm chợ Kitay-Gorod lổn nhổn vỏ dưa hấu thối, bà thấm thía sự trớ trêu: Những Kẻ Vô Hại giờ thành mối đe dọa lớn nhất với cả hai siêu cường. Máu loang trên tài liệu mật kể lời cuối của người chồng trước khi chết: "Hòa bình không thể xây từ dối trá, Irina ạ..."
Buổi bình minh định mệnh ấy, khi âm mưu bị phá hủy và chuyên cơ chở phái đoàn Mỹ an lành cất cánh, Những Kẻ Vô Hại biến mất khỏi Moscow như cơn gió lùa qua khe cửa. KGB ghi vào biên bản "tự sát tập thể", CIA thì thầm họ đang sống ở Minnesota với diện mạo mới. Nhưng có lẽ, đâu đó giữa ga tàu điện ngầm Sevastopol, hai bà già Nga vẫn rỉ rả cười khò khè khi xem tin Brezhnev tuyên bố "thế giới đã được cứu nhờ thiện chí Xô Viết". Sự vĩ đại đôi khi khởi nguồn từ những kẻ không tên - những cái bóng đủ khiêm tốn để lật đổ cả núi kiêu ngạo.