Để hiểu được băng nhóm "Kẻ Xấu Xa" trong loạt phim giải trí "Những kẻ xấu xa: Đột nhập (Phần 2)" bắt đầu từ đâu, ta không tìm thấy những mưuToa đen tối hay bản lĩnh như phần lớn phim hưởng thụ. Thay vào đó, điểm khởi đầu của họ nằm ở chính sự thiếu kinh nghiệm, lòng tham non nớt và một chuỗi những quyết định tồi tệ kiểu "trời ơi, sao mình nghĩ ra được thế này?".
Trong bộ phim tiền truyện hài hước này, mọi thứ bắt đầu từ những ý tưởng vớ vẩn. Có thể là chàng trai trẻ thất nghiệp, sau khi xem một bộ phim hành động, tự tin tuyên bố "Tôi sẽ làm được!" mà chẳng biết gì về an ninh thực tế. Hoặc là nhóm bạn hảo hạng, cứ nghĩ mình thông minh hơn cả cảnh sát, bàn chiến lích "đột nhập siêu cấp" trong quán cà phê với đủ loại dụng cụ mua từ chợ đồ chơi, chưa kể là chưa từng thử xem camera an ninh ghi hình thế nào.
Mỗi thành viên đều mang theo một "bí kíp tư duy tội phạm" theo kiểu phim ảnh lệch lạc: kẻ thì mải mê tính toán chi phí thấp nhất mà quên mất phụ tá, kẻ thì muốn thể hiện phong cách riêng nên chọn trang phục lòe loè nhưng dễ bị phát hiện, kẻ còn có kế hoạch "gây nhiễu loạn" dựa trên bộ phim hoạt hình xem hồi cấp một. Họ đâu có nghĩ đến đường thoát, kế hoạch dự phòng, hay thậm chí là việc… không được người ta trông thấy mặt.
Chính sự chênh lệch khủng khiếp giữa ý tưởng trên giấy (từ phim ảnh) và thực tế phức tạp (cảnh vật, con người, công nghệ) chính là "chương trình đào tạo" bất đắc dĩ của chúng. Từng bước, từ việc chọn nhầm mục tiêu, lộ thông tin trên mạng xã hội, đến việc theo dõi tầm tầm mà không biết camera quay ngược, tất cả tạo nên một chuỗi những pha "xấu hổ" nhưng đầy tính giải trí.
Vậy nên, khi theo chân "Những kẻ xấu xa: Đột nhập (Phần 2)" ở giai đoạn tiền truyện này, ta thấy không phải một băng nhóm tinh anh từng trải, mà là một nhóm "người mới vào nghề" đầy rutil và hồn nhiên trong sự ngây thơ. Mỗi lần vấp ngã, mỗi tình huống tréo ngoe, không chỉ là tiền đề cho những màn đột nhập "lầy lội" sau này, mà còn là thước đo cho sự trưởng thành (một cách kỳ cục) của chúng trên con đường mà họ tưởng sẽ dễ dàng, nhưng hóa ra lại đầy chông gai và… hài hước. Phần này chính là lời giải thích đầy màu sắc về cách một ý tưởng điên rồ dần hình thành vài khuôn mặt đầy hoang mang, mỗi người một tính cách, một thái độ, một "kiểu xấu xa" riêng biệt trước khi chính thức "lâm trận".