Cuối những năm 1970, ở cái thị trấn dầu mỏ nằm lọt thỏm bên bờ Vịnh Mexico, mùi dầu thô nồng nặc pha lẫn mùi bánh tortilla chiên cứ bao trùm quanh năm, bất kể mưa hay nắng. Thị trấn này gần như bị chi phối hoàn toàn bởi những quan chức tham nhũng nhận hối lộ từ tập đoàn dầu khí quốc gia, cảnh sát trưởng thì chỉ biết gật đầu lấy lệ trước mọi mệnh lệnh từ cấp trên, dân thường sống trong sợ hãi nhưng chẳng ai dám lên tiếng vì sợ mất việc ở mỏ dầu – nguồn sống duy nhất của cả vùng. Lúc đó, nhóm cảnh sát trẻ dẫn đầu bởi Vicente Rangel – cựu nhạc công chơi kèn trumpet từng nổi tiếng khắp vùng với những bản son jarocho biểu diễn tại đám cưới, tiệc quinceañera, rồi bỏ nghề đi làm thám tử sau khi chứng kiến cháu gái mình bị bắt cóc nhưng thủ phạm lại được thả tự do nhờ cha là quản lý mỏ dầu – là lực lượng duy nhất còn cố gắng lần theo dấu vết kẻ giết người hàng loạt đang nhắm vào các bé gái trong thị trấn. Mấy đứa trẻ trong nhóm đa phần mới ngoài đôi mươi, chưa từng gặp án mạng nào nghiêm trọng hơn mấy vụ đánh nhau ở quán rượu, thậm chí đứa nhỏ nhất là Chuy còn có cô em gái 7 tuổi cũng hay mặc những chiếc váy dệt tay giống hệt các nạn nhân. Kẻ sát nhân quá tinh vi: nạn nhân đầu tiên là bé Sofia 6 tuổi, được tìm thấy bên đường ống dẫn dầu với đôi bím tóc tết y chang nhau, rồi đến Elena 8 tuổi, Marisol 5 tuổi. Không tiền chuộc, không lời nhắn, dân làng thì đồn thổi về ma dầu, về lời nguyền của những linh hồn công nhân mỏ chết oan, nhưng Rangel biết chắc đây là người làm, kẻ đi giữa họ hàng ngày, có khi còn cười chào khi gặp trên phố. Mọi chuyện lao dốc nhanh nhất khi bé thứ tư mất tích ngay đêm tiệc kỷ niệm của tập đoàn dầu khí, thi thể được bỏ ngay giữa quảng trường thị trấn, đôi giày vải nhỏ xíu dính đầy dầu thô. Nhóm cảnh sát trẻ khi đó đã mất ngủ liên tục ba tuần, Chuy khóc nấc khi nhận ra đôi giày đó giống hệt đôi em gái cậu đang đi, Rangel thì phát hiện mọi manh mối đều bị ai đó xóa sạch, thậm chí sếp cậu còn tịch thu súng, bắt cậu nghỉ phép để "không làm ảnh hưởng đến hợp đồng dầu mới sắp ký". Đó chính là lúc cả đội đối mặt với Những Phút Đen Tối nhất trong đời: họ không biết liệu mình đang truy đuổi bóng ma hay kẻ thật sự đứng ngay trước mắt, liệu nạn nhân tiếp theo có phải là người thân của chính mình không, hay cả hệ thống pháp luật họ phục vụ lại chính là kẻ bao che cho kẻ giết người. Có những đêm Rangel ngồi trong căn hộ chật hẹp, nhìn đống bản nhạc chất đống trên bàn cà phê, cây kèn trumpet phủ bụi trong tủ, tự hỏi liệu mình bỏ nghề nhạc sĩ để làm cảnh sát có đúng không, khi giờ đây mọi thứ dường như đều chống lại họ.