Nộ Hỏa Cừu Non lao ra từ bụi rậm, bộ lông trắng muốt xù lên như đám mây bão, đôi mắt đỏ rực long lanh lửa giận. Con cừu non bé tí ấy mà sức mạnh kinh hồn, chỉ cần hí một tiếng là lửa bùng nổ tứ tung, thiêu rụi cả cánh đồng cỏ xanh mướt. Hôm ấy, lũ sói hoang kéo đến định vồ, nhưng Nộ Hỏa Cừu Non chẳng nao núng, nó giậm chân cái bộp, ngọn lửa phun vọt như rồng trời, đuổi sạch bọn chúng chạy bán sống bán chết. Dân làng reo hò, gọi nó là vị thần nhỏ bảo vệ đồng cỏ, nhưng Nộ Hỏa Cừu Non chỉ dụi mũi vào má lũ trẻ con, rồi lại lăn ra ngủ ngon lành dưới nắng chiều. Đêm xuống, gió mang theo mùi khét lẹt, ai cũng biết – Nộ Hỏa Cừu Non đã sẵn sàng cho trận chiến tiếp theo.