Ở một nhà tù xập xệ giữa lòng Buenos Aires, Molina và Valentín bị nhốt chung một căn phòng ẩm mốc, nơi ánh sáng le lói qua song sắt chẳng đủ xua tan bóng tối. Molina, gã đàn ông đồng tính với mái tóc hoe vàng và nỗi ám ảnh cuồng nhiệt về những bộ phim tình cảm lẫn giả tưởng, luôn miệng kể lể về thế giới hào nhoáng ngoài kia. Còn Valentín, chàng trai cách mạng kiên cường với lý tưởng cháy bỏng, ban đầu chỉ nhếch mép khinh thường, coi đó là trò tiêu khiển rẻ tiền của kẻ yếu đuối. Nhưng rồi, trong không gian ngột ngạt ấy, Molina bắt đầu thì thầm về bộ phim "Người Đàn Bà Nhện" – câu chuyện mê hoặc về một nữ anh hùng quyến rũ với lớp da óng ả và những sợi tơ chết chóc. Những đêm dài, hắn miêu tả từng cảnh quay sống động: ánh mắt mê đắm, những điệu nhảy gợi tình dưới ánh trăng, và đặc biệt là Nụ Hôn Người Nhện Nữ, nụ hôn ấy như sợi tơ quấn chặt lấy linh hồn, vừa ngọt ngào vừa nguy hiểm. Valentín, dù cố chống cự, dần bị cuốn theo, những câu chuyện ấy len lỏi vào giấc mơ, xóa nhòa ranh giới giữa thực tế tù ngục và ảo mộng phim ảnh. Từ đó, tình bạn nảy nở như nấm sau mưa, xen lẫn lòng trắc ẩn sâu sắc. Molina chăm sóc Valentín qua những cơn đau đớn từ tra tấn, còn Valentín lắng nghe, chia sẻ bí mật cách mạng. Rồi một đêm, dưới ánh đèn leo lét, Nụ Hôn Người Nhện Nữ trở thành hiện thực – một nụ hôn bất ngờ, run rẩy, kéo họ vào vòng xoáy tình yêu cấm kỵ. Nhưng đằng sau đó là sự phản bội rình rập: Molina bị ép làm gián điệp, Valentín đối mặt lựa chọn giữa lý tưởng và trái tim. Họ lao vào vòng lặp của đam mê, nghi ngờ, và những câu hỏi day dứt về tự do thực sự là gì, tồn tại giữa song sắt có ý nghĩa ra sao. Cuối cùng, Nụ Hôn Người Nhện Nữ không chỉ là giấc mơ phim ảnh, mà còn là sợi chỉ đỏ định mệnh, buộc chặt số phận hai người đàn ông giữa địa ngục trần gian.