Lời nguyền của nàng thao túng từ bóng tối. Cô gái trẻ, với bộ áo nâu sồng của tu sĩ nhưng đã rách nát phủ đầy bụi bặm, hiện ra không phải từ hư không. Cô là một cái xác mang hình hài của nữ tu, một kẻ từng thề nguyện trọn đời với Chúa, giờ đây lại trở thành vật chứa đựng một sự phản bội ghê gớm. Cô gọi mình là "Nữ Tu Ác Độc", không chỉ vì bộ dạng, mà vì cái bóng của những tội lỗi mà cô từng che giấu dưới lớp áo tu hành, giờ đây bùng cháy thành một sự thù hận ăn mòn mọi thứ. Họ – nhóm thanh niên Công giáo – bị kẹt trong nhà thờ bỏ hoang ấy không phải do tai nạn. Lời nguyền của Nữ Tu Ác Độc đã gọi họ về, những kẻ mang lương tâm không trong sạch, dù nhỏ bé, dù họ cố che giấu. Bức tượng Chúa Jesus trên bàn thờ đã nứt, linh hồn nữ tu bám vào một mảnh gỗ mun, một chiếc thánh giá gãy, hay một chiếc áo choàng tu sĩ còn sót lại – không ai rõ. Nhưng không gian trong nhà thờ bỗng trở nên dày đặc, bầu không khí nặng trịch như nhựa đường, mỗi tiếng thì thầm của họ đều bị lấy cắp, biến thành những lời chế nhạo của cô. Nữ Tu Ác Độc không giết ng bằng dao hay súng. Cô chiếm đoạt họ qua chính những "tội lỗi chết người" mà họ mang theo trong túi áo. Sự kiêu ngạo của kẻ hay khoe khoang giáo lý, sự dục vọng cháy bỏng của kẻ trai gái, lòng tham nhỏ nhen của kẻ trộm cắp từ bàn thờ, sự giả dối của kẻ vẫn đi lễ nhưng nói dối với cha mẹ... Mỗi tội lỗi ấy, khi bị cô nhận ra, trở thành một cánh tay vô hình siết chặt linh hồn nạn nhân. Khi thanh niên A thú nhận việc gian lận trong bài thi, bóng tối trong nhà thờ dường như đặc lại; khi cô gái B ôm hận vì bị phản bội, một tiếng khóc nức nở vang lên từ những vì kính vỡ, không phải của cô ấy. Cô – Nữ Tu Ác Độc – mỉm cười, vì mỗi lời thú tội, mỗi cơn giận dữ, mỗi nỗi đau mỉm cười trong họ, đều là một miếng ghép cho lời nguyền của cô, một bước tiến để cô hoàn toàn chiếm lấy cơ thể và ý chí của kẻ sống sót cuối cùng. Họ phải "phá bỏ" lời nguyền. Không phải bằng cuộc khai quật tìm hài cốt, hay thực hiện nghi lễ rửa tội phức tạp. Họ phải đối mặt với chính những tội lỗi của mình, thừa nhận chúng trước chân linh hồn bị ám ấy, và quan trọng nhất: phải tha thứ cho chính mình, trước khi Nữ Tu Ác Độc dùng chính sự hận thù và oan khuất của cô để thúc đẩy họ vào vòng xoáy tự hủy diệt. Bởi lời nguyền chỉ phá vỡ khi nguồn cơn thù hận – một tâm hồn tu sĩ chết trong tuyệt vọng vì bị phản bội bởi chính đức tin và cộng đồng mình từng cống hiến – được thức tỉnh và buông tha. Nhưng liệu một thực thể đã trở thành biểu tượng của "ác độc" có thể chấp nhận sự tha thứ? Hay cô sẽ dùng mọi thủ đoạn, kể cả biến những kẻ còn sống thành những bản sao của chính mình, để giữ lấy cái thế giới đen tối duy nhất mà cô còn có thể chinh phục? Bức tường nhà thờ rung lên từng hồi, những bóng ma về đêm trong làng xóm Mexico gần đó kể lại tiếng hát thánh ca lạc điệu và những giọng nói trẻ hòa vào một tiếng cười khô khan, như khúc vũ đạo của cô gái tu sĩ ác mộng. Thời gian cho họ cạn kiệt. Lời nguyền đang chín muồi. Và Nữ Tu Ác Độc, với đôi mắt toát ra một sự hiện diện vượt quá cái chết, đang chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng để thay thế bóng hình một ai đó trong nhóm, để cô có một cơ thể mới, một cơ hội thứ hai… để tiếp tục chịu đựng nỗi đau vĩnh cửu của chính mình.