Nửa Tỉnh Nửa Mê - Khi Yêu và Hận Đều Là Gươm Hai Lưỡi
Chốn thương trường đẫm máu, không ai là không khiếp sợ Cố Dịch Tiêu. Gã trùm thương mại với đôi mắt băng giá ấy, chỉ một cái nhíu mày cũng đủ khiến đối thủ rùng mình lạnh sống lưng. Thế nhưng, giữa hội sở nguy nga ấy lại tồn tại một nghịch lý: Diệp Tinh Vãn - cô thư ký nhỏ thân hình mảnh khảnh, lại trở thành "điểm chết" duy nhất trong tim hắn. Người ta bảo, mỗi lần Diệp tiểu thư quay lưng bước đi, ánh mắt Cố tổng lập tức mất đi sát khí, chỉ còn một vũng tối hoang vu đến lạ.
Chuyện cũ tựa vết dao cứa sâu - Lầm tưởng từ mười lăm năm trước rằng Diệp gia chính là thủ phạm hãm hại song thân hắn, Cố Dịch Tiêu chất chứa hận ý ngút trời. Hắn giăng bẫy tinh vi, dùng sự nghiệp của cô làm xích xiềng, cướp đoạt tự do của Diệp Tinh Vãn trong âm thầm. Những bữa tiệc dạ hội lấp lánh, hắn tươi cười tuyên bố cô là "vật riêng" của mình; đêm khuya vắng lặng, ngón tay lạnh buốt của hắn lại vạch xuống làn da cô như muốn xé rách những tổn thương đã liền sẹo.
"Ngươi tưởng mình là chúa tể sao?" - Diệp Tinh Vãn chẳng còn là con mèo nhỏ ngoan ngoãn ngày nào. Đôi mắt trong như suối thu ấy giờ ngời lên thứ ánh sáng lạ: dịu dàng mà đầy khiêu khích, hiền hòa nhưng chứa đựng lưỡi dao găm. Cô biết rõ Cố Dịch Tiêu yêu cách mình vặn người thoát khỏi vòng tay hắn, căm cách mình cười lạnh khi nhắc tới máu của Diệp gia. Thế nên cô dùng chính điều này làm mồi nhử thơm ngọt: Từng bước để hắn chìm vào mê đắm, lúc bàn tay cô mơn man trên ngực trái hắn, khi lại đẩy hắn xuống vực bằng một câu nói đẫm oán hận.
Giữa những vòng vây của yêu thương và thù hận - Hai kẻ nửa tỉnh nửa mê ấy cứ xoay trong điệu vũ điên cuồng: Cố Dịch Tiêu nghiến răng ôm lấy cô như muốn bóp vỡ trái tim mình, Diệp Tinh Vãn thì cười trong nước mắt khi nghe hắn gọi tên mình như lời nguyền rủa yêu thương. Đến khi sự thật phơi bày, lời sám hối của gã trùm tàn độc khiến trái tim cô rung lên tiếng nứt vỡ. Liệu một người từng ghim sâu dao găm vào tim cô, giờ lại quỳ xuống nâng vết thương ấy lên hôn, có xứng đáng được tin?
Diệp Tinh Vãn mỉm cười gật đầu với tia hy vọng của hắn, nhưng bóng tối trong ánh mắt ấy vẫn lặng lẽ nhắc nhở: Trót uống phải rượu độc "nửa tỉnh nửa mê" làm sao còn nguyên vẹn để yêu? Ngay cả khi hai bàn tay họ đan vào nhau, ngón tay cô vẫn hằn dấu móng sâu hoắm - dấu tích của một trái tim tự mình khoét rỗng, chẳng biết đang chờ đợi hàn gắn hay sẵn sàng tan vỡ lần nữa...