Ánh sáng lập lòe sau song cửa gỗ đổ dài trên gương mặt Ye Zhiqiu khi chiếc kiệu hoa đưa nàng bước vào Chu gia trang. Dưới lớp phấn hồng điểm xuyết, đôi môi cô mím chặt thành đường thẳng – không phải nước mâu đỏ thẫm của tân nương, mà là máu thơm còn ánh lên từ vết thương nơi cổ tay. "Tỷ tỷ..." – tiếng thì thầm chìm trong tiếng kèn xô bồ, đôi bàn tay đeo xuyến trắng siết lấy viên ngọc bội khắc hình Nước Mắt Phấn Hồng – vật chứng duy nhất tìm thấy trong nắm tro tàn của chị gái. Zhou Yimo xuất hiện như bóng ma giữa sảnh chính. Ánh nhìn lạnh như băng của trưởng nam Chu gia quét qua đám tiểu thư đang xì xào, dừng lại ở tà áo cưới đỏ chói của nàng ngũ thư. Chiếc quạt ngà gõ nhẹ ba tiếng trên lòng bàn tay: "Đệ ngũ nương..." – giọng nói như mũi kim chạm vào gáy khiến Zhiqiu giật mình – "sao ta nghe nói nàng có thói quen đêm nào cũng xem lại sổ ghi chép từ 10 năm trước?" Màn sương mùa thu buông xuống đại trạch. Trong hương trầm thoảng mùi máu tanh, ngón tay Zhiqiu lần theo bức tường gạch ẩm ướt phía đông viện. "Nước Mắt Phấn Hồng không phải viên ngọc để trang sức" – âm thanh khàn đặc vẳng lên từ phòng thiếp tam – "đó là mã hiệu đen của đoàn thương thuyền Chu gia bị đánh chìm ở Vịnh Rồng Đen năm ấy...". Bài ca ru con của nữ nhân nào đó chợt cất lên, pha lẫn mùi phấn hồng loãng trong nước mắt. Một bàn tay đột ngột kéo nàng vào góc khuất. Zhou Yimo đặt ngón trỏ lên môi nàng, ánh mắt hai người giao nhau trong bóng tối. "Cô thật đúng lúc" – hơi thở nam nhân phả vào tai nàng cùng mảnh sổ tay đẫm mực đen – "10 năm trước, có tới 9 người thiếp suất giá mang theo Nước Mắt Phấn Hồng. Chị gái cô... là số 10". Tiếng bước chân đặc nịch vang lên từ cửa viện. Chu phu nhân đứng đó, trên tay chiếc đèn lồng đỏ tươi như máu đông lạnh. "Đại thiếu gia đang cho ngỗng ăn khuya đấy à?" – nụ cười bà bốc lên mùi thuốc Bắc nồng đặc – "Nhắc mới nhớ, chị dâu cả của con trai ta bỏ đi đêm qua... Để lại hũ phấn hồng rỗng bên cửa sổ". Đốt tay mảnh lạnh lướt qua cổ Zhiqiu. Từ vạt áo Yimo, dòng máu đen chầm chậm thấm qua lớp lụa mỏng.