Eunhee gõ mạnh bàn phím, mồ hôi thấm ướt lưng áo phông trong căn phòng ký túc xá chật chội. Màn hình máy tính chiếu ánh sáng xanh lên khuôn mặt cô khi những dòng lịch sử gia tộc cuộn xuống. "Chết tiệt!", cô lẩm bẩm, ngón tay chạm vào bức ảnh chụp mộ bia tổ tiên đời thứ năm - dòng chữ "Lee Hyun-woo" nứt vỡ theo vết đạn xuyên qua trong chiến tranh. Kể từ khi phát hiện cuốn nhật ký nhuốm mùi mốc của bà nội trong gác xép, những đêm mất ngủ đầy tiếng thì thào bằng tiếng Hàn cổ đã bám lấy cô.
Hơi thở cô nghẹn lại khi tìm thấy bản tộc phả viết tay năm 1894. Chữ Hán "Oán Danh" hiện lên như vết máu khô dưới ánh đèn bàn, kèm theo dòng chú thích run rẩy: "Kẻ mạo phạm tới nấm mồ oán khí sẽ vĩnh viễn mang theo sự nguyền rủa của tổ tiên." Eunhee cười khẩy, đẩy chiếc tráp gỗ mun rệu rã sang bên. "Toàn chuyện nhảm!" - cô tự nhủ khi lật mở lớp lụa đỏ bọc di vật. Thứ duy nhất bên trong là chiếc quạt gãy nan mang ký hiệu âm dương và túi bùa cũ kỹ nhuộm mùi hương thảo.
Nửa đêm đó, tiếng chuông jeongjong - thứ chuông chùa Hàn Quốc bà nội từng giữ - tự vang lên thảm thiết. Eunhee co quắp trong chăn khi bóng đen không mặt mũi vật vờ sau cửa kính. "Geuman! Dừng lại đi!", cô hét bằng thứ tiếng mẹ đẻ đã mai một. Ngày hôm sau, ba cô từ California điện thoại, giọng nặng trịch: "Bố chuyển khoản tiền vé máy bay. Hãy về thăm nhà đi, không phải để điều tra những thứ đáng lẽ nên yên nghỉ." Mùi trầm hương nồng đặc trong phòng khi cô cúp máy.
Trong căn nhà gỗ Jeonju 200 tuổi của dòng họ, mụ shaman mắt đục mờ đến tìm cô. Những chiếc linh phù vàng rơi lả tả khi bà lầm bầm: "Lũ ngốc! Các người tưởng chôn vùi Oán Danh cùng cốt khúc ác quỷ dưới gốc tùng già là xong sao?" Mỏ neo di truyền trên cổ tay Eunhee chợt bỏng rát, in hằn hình bánh xe luân hồi - dấu hiệu tiên tổ để lại. Gió quật tạt khung cửa giấy về phía mộ phần dòng tộc, nơi lớp đất màu đen đang nứt rạn như có sinh vật ngầm chuyển động.