Hương từng là cô gái quê mải mê giữa biển khơi, làm nhân viên dọn phòng trên con tàu du lịch Emerald Waves. Cứ mỗi sáng, ánh nắng lấp lóa qua ô cửa kính những căn phòng VIP, cô lại mường tượng về căn hộ cao cấp nào đó đủ tiền mua cả mạng sống của em trai. Nhưng đời không như mơ. Tin nhắn từ người hàng xóm cũ đập vào điện thoại lúc nửa đêm: "Thằng Tùng nó không gượng nổi nữa rồi, mày về ngay!". Cô gói ghém đồ đạc vội vàng, bỏ lại sau lưng những chuyến hải trình chở đầy giấc mơ của người giàu.
Về đến ngôi nhà nhỏ cuối ngõ, cô chết lặng khi thấy cơ thể Tùng teo tóp trên giường. Da nó xanh như tàu lá chuối úa, mỗi cơn ho rũ ra từng đốm máu đỏ chói. "Mẹ… đâu rồi?" — câu hỏi nhói lòng khiến Hương phải đối diện với sự thật kinh hoàng: người phụ nữ suốt 20 năm chưa một lần rời đồng lúa đột nhiên biến mất. Bà chẳng để lại mảnh giấy nhắn, chỉ vội vã gửi về bức ảnh cũ chụp chung cư City Lights lúc mờ sáng, góc trên cùng có vệt mực đỏ ghi nguệch ngoạc "P77".
Hai tuần trôi qua, tiền tiết kiệm của Hương cạn kiệt như sức khỏe của Tùng. Bệnh viện đuổi về vì hết cách chữa, họ dắt díu nhau lang thang giữa thành phố lạ. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, ánh đèn vàng từ tòa City Lights vụt sáng trước mặt. Penthouse P77, căn hộ áp mái bỏ hoang nhiều năm nay, được đồn là "chốt chặn" của một đại gia phá sản tự treo cổ. "Vào đây đi chị… Em không còn sức nữa…" — giọng Tùng thều thào trong cơn sốt khiến Hương nghiến răng đẩy cánh cửa gỉ sét.
Bên trong P77, mùi ẩm mốc xộc thẳng lên mũi. Lớp bụi dày phủ lên đồ nội thất mạ vàng lòe loẹt, nhưng chỗ ngồi sofa gần cửa sổ lại sạch bong. Trên bàn kính, hai ly rượu vang đỏ thẫm còn nguyên vết môi in — một ly nhỏ nhắn quen thuộc đến rợn người… Đôi môi mà mẹ cô luôn khen "hồng tự nhiên". Đêm đầu tiên, Tùng bỗng ngủ ngon lành lạ thường. Nhưng khi ánh trăng xuyên qua rèm cửa, từ sâu trong phòng ngủ cách âm, tiếng cào xé kim loại ré lên như móng tay ai đó đang cố cấu cửa…
P77 không hề bỏ trống.
Nó chỉ đợi họ dấn bước vào.