Jane vẫn tin – một cách ngoan cố đến mức khó hiểu – rằng cuộc đời vẫn còn thương cô ít nhiều. Cho đến cái ngày định mệnh hệ thống "Điểm May Mắn" nhập vào công ty. "Tích lũy điểm thành tích, đổi lấy cơ hội biến điều ước thành hiện thực!" – Lời quảng cáo ngọt như mía lùi ấy đã dụ dỗ cô gái mới toanh trong nghề bán mạng cho deadline. Đi làm sớm muộn gì cũng bị phạt vì bảo vệ khóa cửa, diễn thuyết dở tệ vì micro hư đúng nhịp cao trào, đến cả cốc latte vừa rút ví cũng đổ ập vào laptop ngay giữa cuộc họp... Jiang dần tin mình mang lời nguyền "sinh ra để chuốc đen". Nên khi ngồi một mình trong phòng vệ sinh công ty sau lần thứ ba bị sếp mắng té tát vì "lơ đễnh", cô móc điện thoại. Giao diện ứng dụng may mắn lóe lên màu vàng óng ả, tổng điểm thành tích lẹt đẹt ở mức 11.5 – đúng giá của... ba điều ước. "1. Tôi muốn trở thành nhân viên xuất sắc nhất phòng!" "2. Được sếp X để mắt và đánh giá cao! "3. Gặp chuyện may mắn tình cờ nhất đời!" Viết xong, Jane nhấn GỬI trong phút bốc đồng. Màn hình lóe sáng xanh lè, rồi tắt phụt. Không khí yên ắng đến đáng sợ. Một phút. Hai phút... Cô nghĩ mình đã bị lừa. Thì đúng lúc đó, tiếng nổ "bịch" như bóng bay vỡ oang sau lưng. Jane giật thót quay lại – tường phòng vệ sinh mở toang một lỗ đen xoáy. Bóng dẻo cao nghều ngã sấp xuống sàn gạch men, hắt ra đám bụi vàng lấm tấm. "X... Xin chào đấng chủ nhân... hụt hơi" Giọng ngập ngừng cất lên từ đống hỗn độn đang lồm cồm bò dậy. Jane ho khan vì bụi, nhìn chằm chằm thứ trước mặt: chiếc áo trắng nhàu nhĩ, đôi cánh lơ thơ mấy sợi lông vũ gãy queo, và khuôn mặt thánh thiện kiểu... hoạt hình Disney thất bại. Chàng ta ngượng nghịu nhếch môi: "Ta là Z. Thiên thần hạng D, phụ trách hỗ trợ –" "Thiên thần?" Jane ngắt lời, hai tay chống nạnh. "Tôi ước thành nhân viên xuất sắc cơ mà? Còn cái thứ này..." Cô lùi xa khỏi đám lông vũ đang loảng xoảng rụng xuống, giọng chua như giấm: "Lỗi hệ thống đây hả?" Z ngượng ngẩu gỡ mớ tóc rối bù dính chổi quét toilet khỏi vai, hắng giọng: "Lẽ ra cậu nên được tặng kèm... bản hướng dẫn sử dụng." Từ túi áo lòi ra tờ giấy nhàu nát, anh ta lúng túng đọc: "Hạng D là thứ hạng đầu... đầu tiên! Đầy tiềm năng phát triển! Thiên Thần Hộ Mệnh Z đây sẽ giúp cậu nhận ra... ước muốn thật sự của mình...." Jane nhìn chằm chằm cái sinh vật mà trong đầu cô liên tưởng tới gà con ướt sũng, cười gằn: "Thật ư? Vậy thì..." Cô xoay người đạp chân vào cửa toilet, giọng lạnh băng: "CHO TÔI HOÀN ƯỚC. ĐIỂM THÀNH TÍCH ĐÂU?" "Đã... Đã đổi xong hết rồi..." Z lắp bắp, bước lùi khi thấy mắt cô đổ lửa. Anh ta loay hoay với túi áo, lôi ra chiếc phong bì nhũ bạc mốc mép. "Nhưng! Tụi mình có gói chăm sóc bồi thường này! Chỉ cần ba tuần giúp ta thăng hạng lên C, ba điều ước sẽ –" "BRỜ" – Tiếng đập cửa phòng vệ sinh dội vào như sấm. Giọng đồng nghiệp quen thuộc cáu kỉnh vọng vào: "AI TRONG ĐÓ? LẠI MẢNH ĐỒNG NÁT LÀM TẮC CỐNG À?" Jane hoảng hốt đẩy Z thúc vào cabin, lấy chân đá tấm yếm công nhân vệ sinh đậy lên đầu hắn. Thứ duy nhất thò ra là đôi cánh te tóp run run như vịt chết đuối... ...Z trở thành bóng ma phòng vệ sinh suốt ba ngày. Jane từ đe dọa "giáng quyền trượng xuống đầu" tới than thở "mày sẽ khiến tao thành trò cười", nhưng chàng thiên thần mới chân ướt chân ráo hạ giới chỉ biết cuống cuồng xách cây lau nhà đi theo, vấp cả vào... chính váy của cô. Đến khi Z ngây ngô cầm tài liệu mật đi photo cho cả tầng, Jane đổ gục. Cô méo mó cười, tay xoay xoay ly rượu bổ hư không – món quà "tạ lỗi" của thiên thần tí hon đang khúm núm ngồi ở góc bàn làm việc – thì mới bắt đầu tự hỏi: phải chăng đây chính là "chuyện may mắn tình cờ" mà cô ước?