Ánh đèn neon nhấp nháy xé toạc màn đêm, những bóng người lảo đảo trong làn khói thuốc mù mịt. Phồn Hoa Thâm Xứ – cái tên đã thành huyền thoại trong giới tay chơi thành thị, giờ đây lại là mồ chôn lạnh giá mà Tô Vũ Niệm phải lao vào. Mùi nước hoa nồng nặc hòa lẫn máu tanh trong góc tối, tiếng cười gằn từ những gương mặt trang điểm dày cộp vang lên như điếu văn trước linh cữu. Gót giày đẫm rượu Champagne cô dẫm lên tờ giấy nhàu nát – bức thư cuối cùng chị để lại trước khi thành thi thể không nguyên vẹn dưới sông Hoàng Phố. Đêm thứ ba lén mò vào kho lưu trữ mật, Vũ Niệm chạm tay vào chiếc USB nhuốm vệt máu khô. Cơn lạnh sống lưng ập tới khi cô nhận ra video quay lén cảnh Đồ Gia Thịnh – gã trùm tài phiệt với nụ cười rắn độc – đang bắt tay với lãnh đạo thành phố trong vụ mua bán đất đen. "Chị ơi, em hiểu rồi..." – ngón tay cô siết chặt USB như nắm tro tàn. Nhưng tiếng bước chân đột ngột dừng sau cửa phòng khiến tim cô ngừng đập. Nhiếp Phong xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón út, ánh mắt hắn như dao găm xiên thẳng vào cô gái đang giả vờ pha cocktail trước mặt: "Tiểu thư họ Tô khéo giả dối hơn cả đám kỹ nữ ở đây". Đồ Gia Thịnh bỗng xuất hiện sau lưng, tay khoác lên vai Vũ Niệm như bạn thân, giọng trầm khàn: "Cô bạn tôi thích đùa với lửa lắm, đúng không?" Cả sảnh bar ồ lên khi chai whisky nổ tung dưới chân họ – chẳng ai biết viên đạn nãy nhắm vào ai. Một vũ điệu tử thần giữa ba con tốt trong bàn cờ Phồn Hoa Lụi Tàn. 4 giờ sáng, hầm để xe chìm trong mùi xăng. Đối tác tin cậy nhất gục ngã bên cạnh Vũ Niệm, máu từ ngực anh ta thấm ướt tấm ảnh hai chị em thời bé. Kẻ vừa bắn – cô "bạn thân" môi đỏ chót – thản nhiên châm thuốc: "Tiền của Nhiếp Phong đủ mua mười mạng mày". Phía xa, tiếng còi cảnh sát rú lên như điên, nhưng Đồ Gia Thịnh đã kéo cô nhảy vào chiếxe Maybach đen kịt. "Giờ cô muốn sống hay muốn biết sự thật?" – hắn nhìn cô qua kính ngũ sắc, tay vẫn đè lên khẩu Colt trên đùi. Ngọn tháp xa hoa nhất Thượng Hải nhuốm máu dưới ánh bình minh. Nhiếp Phong gục trên bàn poker, lá bài K cơ dính đầm đìa huyết tương. Đồ Gia Thịnh tháo khăn tay trắng lau vết thương cho Vũ Niệm, giọng mỉa mai: "Cảnh sát trưởng đang lên thang máy, em định nói gì?". Hai bàn tay cô run bần bật giữa điện thoại ghi âm và con dao găm hắn đưa. "Phồn Hoa Lụi Tàn rồi," – hắn cười khẽ thả chiếc USB xuống sông Hoàng Phố – "Nhưng câu chuyện của chúng ta mới bắt đầu". Màn sương đẫm khói súng phủ lên tàn tích của Phồn Hoa Thâm Xứ. Vũ Niệm ngồi bên mộ chị, ngón tay chạm vào hình xăm mới trên cổ tay – biểu tượng rồng đen của Đồ Gia Thịnh. Trong túi cô, tin nhắn không số hiệu vừa đến: "16 giờ, bến tàu cũ". Khói thuốc từ chiếc xe đen xa xa cuộn lên thành hình thù quen thuộc. Mảnh ghép cuối cùng đang chờ, và lần này, cô sẽ tự chọn phe của mình trong vở kịch máu mới.