Thủy Triều Lục Địa mùa đông năm ấy, gió đông lạnh buốt từ lòng biển Nam Hải thổi về, cuốn theo những ngọn sóng ôm trọn vương quốc Puluo vào sương tối. Trong lâu đài đá nhấp nhô như gãy vỡ dưới bầu trời dông bão, Phong Vũ giăng kín kinh thành, mưa bay nghiêng như những lưỡi kiếm chém xuống vai nàng A Zhao. Tiếng dao găm đâm thấu lồng ngực cha nàng – già làng tộc Wuyue cuối cùng – theo mưa tạt vào tai, thứ âm thanh mà mỗi lần hồi ức vặn xoắn, chính là âm bản của những đêm giông tố mất ngủ sau này. Ying Du đứng trên ngai lưng chừng gió, tay phải vẫn đeo chiếc vòng đồng nhuốm màu thiên thạch mà hắn gọi là "lời hứa vĩnh cửu". Hắn không ngờ kiệt tác từ tay thợ rèn Trường An ấy lại là thứ mãnh lực hủy diệt nhất – chiếc vòng không chỉ níu kéo không cho A Zhao rơi vào vong linh, mà còn lần lại thời gian, xoay ngược tam sinh tam thế khiến nàng phải chứng kiến điệp khúc huyết tẩy ấy ở ba kiếp người. Lần nào cũng thế, cứ đến đêm Mạc Lăng Hạ sương giăng, người tình có đôi mắt nâu như hổ phách ấy lại vung kiếm trường đoạt mạng sống những kẻ cùng dòng máu nữ thần với nàng, rồi lại đưa tay đón nàng trở về trong vòng tay hận - ái đan xen. Năm tháng như lưỡi liềm gặt đổ mái đầu nữ pháp sư. A Zhao mài mực bằng hoàng thổ, lên núi Cửu U ghi lại từng chữ bùa ngược thiên mệnh trên da thú. Gió mang theo những mảnh hồn Wuyue vấn vít gọi nàng, ngân vang trong mỏm đá Vọng Phong Nhai mỗi lần Phong Vũ gào rú suốt bảy ngày đêm. Chính nơi đó, nàng khám phá ra sợi chỉ đỏ thảm họa của tộc mình: tổ phụ nàng – nữ thần hiến thân hóa thành đảo Ngọc Dương – đã làm phật lòng Thiên Đế khi đem lòng yêu thần Hỏa. Lời nguyền "tình yêu đồng nghĩa cách trở" đổ xuống qua mỗi kiếp chuyển sinh, và chiếc vòng tay kia chính là con dao hai lưỡi trói chặt cơ duyên vào vòng oán nghiệp. Khi chu kỳ thứ ba buông xuống, A Zhao nhận ra mưa mùa đông năm nay vẫn đong đầy mùi máu tanh mốc như thuở ban đầu. Nàng ném hết bùa chú vào lò luyện ngũ hành giữa cơn Phong Vũ cuồng nộ, để cầu được mặt trời nửa đêm chiếu sáng nơi cửa ải Thiên Môn. Tay nàng siết chặt chiếc vòng đã nứt lằn xanh lè, giọng cười lạc phách vang lên như chuông đồng: "Ta sẽ cho các ngươi thấy – thứ mà các ngươi gọi là luật trời kia chỉ là điều lệ của những kẻ tham lam quyền lực. Nếu nhật nguyệt không chịu ngừng quay, ta tự tay đập nát chu thiên!" Gió thét qua từng lớp khăn tang quấn trên mái tóc đẫm nước mưa, có lẽ chính giây phút hung hiểm ấy mới là khoảnh khắc tổ tiên tộc Wuyue chờ đợi ngàn đời – khi máu người nữ nhi đứng thẳng giữa trời giông tố, gọi thần linh một cúi đầu.