Dựa trên một chương trang sử thực tế đầy đau thương, bộ phim này cầm trên tay câu chuyện về một trong những thảm kịch môi trường nghiêm trọng nhất từng xảy ra ở Brazil. Sự cố không phải là bão tố thiên nhiên hay động đất, mà là sự vỡ òa của một nguồn Phóng Xạ Nguy Cấp—một khối cesium-137 bị bỏ quên, nguồn gốc từ thiết bị y tế cũ. Cesium-137, một chất phóng xạ cực kỳ nguy hiểm, sau khi bị lộ ra ngoài, lặng lẽ và tàn bạo len lỏi vào cuộc sống của hàng trăm nghìn người dân ở khu vực Goiânia. Không có tiếng báo động, chỉ có một làn sáng xanh lấp lánh dưới bóng tối, thu hút sự tò mò của trẻ em và sự thiếu hiểu biết của người lớn. Khi chất bột phóng xạ kia bị phân tán, một cuộc khủng hoảng Phóng Xạ Nguy Cấp thực sự bùng phát. Những người dân bình thường, từ trẻ nhỏ đến người già, vô tình tiếp xúc, sờ vào, thậm chí mang theo về nhà như một món quà lạ, đã trở thành nạn nhân của một thứ độc tố vô hình. Hậu quả là thảm khốc. Hàng nghìn người bị ngộ độc cấp tính, da thịt bị bỏng rộng, tóc rụng, cơ thể suy sụp. Cộng đồng bị bỏ rơi trong nỗi sợ hãi tột cùng, khi những biện pháp cách ly vẫn chưa kịp thời. Không chỉ thế, sự Phóng Xạ Nguy Cấp này để lại dấu ấn dai dẳng: những vùng đất bị ô nhiễm, những người sống sót phải đối mặt với nguy cơ ung thư suốt đời, và một nỗi ám ảnh về một tương lai bị đánh cắp. Bộ phim không chỉ tái hiện sự kiện bi thảm mà còn khắc họa sự nỗ lực của các nhân viên cứu hộ, bác sĩ và chính thức viên Bộ Năng lượng vận động trong một cuộc đua với thời gian và tử thần. Nó là lời cảnh tỉnh về hậu quả của sự thiếu trách nhiệm và sự kết quả tang thương của một Phóng Xạ Nguy Cấp bị lãng quên. Cuối cùng, phim cũng đề cập đến chính sách bồi thường và chữa trị chậm trễ của chính phủ, khiến nỗi đau trở thành một phần tâm lý tập thể khó xóa nhòa. Thông qua câu chuyện cụ thể, phim ghi nhận một chương sử bị che khuất và thực sự bidder của tất cả những hệ lụy mà một sự cố Phóng Xạ Nguy Cấp có thể gây ra cho một xã hội.