Dưới tầng hầm ẩm mốc, hai anh em nín thở trước cuốn sổ da nứt vỏ. "Phù thủy kêu gọi" – ba chữ máu khô thêu vắt ngang bìa sách khiến gáy họ dựng đứng. Di vật cuối cùng của mẹ, thứ mà bà gọi bằng cái tên ngọt ngào "Conjuring Witch" giờ thành lời nguyền.
Chiếc khóa đồng hoen ố kẽo kẹt, tự động mở tung vào đêm ba mươi. Trang giấy loang đỏ như vết thương tươi. Chữ viết của mẹ quặn thắt trong từng nét – những công thức triệu hồi linh hồn dữ, những lời cầu khấn thần chết bằng máu con đẻ. Em gái ngã quỵ khi nhận ra hình vẽ da thịt mình trong sơ đồ hiến tế.
"Không phải mẹ viết!" Anh trai gào lên, tay xé toạc trang giấy. Tro tàn bốc lên ngùn ngụt, như tiếng cười nạo vỏ não. Họ ngộ ra bi kịch: di sản ghê tởm này mới là đứa con tinh thần thực sự của người sinh thành ra họ. Nỗi sợ thấm vào tim như mực độc – liệu mười năm trước, cái chết đột ngột của mẹ chỉ là màn kịch? Dưới lớp tuyết phủ mộ phần, ngón tay gầy guộc người phụ nữ vẫn đang lần từng nấc thang hướng lên phòng họ.
Dòng kết cuối nhòe máu trong sổ ghi: "Mẹ sẽ tìm con qua trang sách này." Bụi trắng bỗng cuộn xoáy trên nền gạch, như đoàn hồn oan nương theo nghi lễ Phù thủy kêu gọi.