Thực tế cuộc điều tra gây xáo trộn cho nhiều người và đặt ra nhiều câu hỏi về trách nhiệm của các tổ chức từ thiện và người dân trong việc giúp đỡ cộng đồng nghèo khổ. Phức Cảm Người Cứu Rỗi là cảm giác phức tạp và nhiều mặt của vấn đề này, bao gồm sự cảm thấy tội lỗi khi biết những đứa trẻ bị thương trong sự giúp đỡ, nhưng cũng cảm thấy tội lỗi khi biết rằng không thể giúp đỡ họ một cách đủ. Người dân và các tổ chức từ thiện thường có mong muốn giúp đỡ những người gặp khó khăn, nhưng không phải lúc nào họ cũng có đủ kiến thức và kinh nghiệm để thực hiện việc giúp đỡ này. Trong trường hợp này, nhà truyền giáo người Mỹ không được đào tạo y khoa đã cố gắng giúp đỡ trẻ em bệnh ở Uganda, mặc dù việc điều trị của họ có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe của bệnh nhân. Cần phải thừa nhận rằng, trong nhiều trường hợp, những người giúp đỡ cộng đồng nghèo khổ không được đào tạo hoặc không có kinh nghiệm phù hợp, và có thể làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn. Tuy nhiên, cũng cần phải nhớ rằng, có nhiều trường hợp, những người giúp đỡ có tâm huyết và mong muốn giúp đỡ, thậm chí mặc dù thiếu kinh nghiệm, nhưng vẫn cố gắng tìm cách giúp đỡ. Vậy, làm thế nào chúng ta có thể đối phó với Phức Cảm Người Cứu Rỗi trong trường hợp này? Thứ nhất, chúng ta cần phải thừa nhận và tôn trọng khả năng và năng lực của từng cá nhân. Thứ hai, chúng ta cần phải đầu tư vào đào tạo và cung cấp kiến thức và kinh nghiệm cho những người muốn giúp đỡ cộng đồng nghèo khổ. Thứ ba, chúng ta cần phải có sự thông cảm và linh hoạt khi đối mặt với những tình huống khó khăn và không thể dự đoán được. Tóm lại, Phức Cảm Người Cứu Rỗi là cảm giác phức tạp và nhiều mặt của vấn đề giúp đỡ cộng đồng nghèo khổ. Để đối phó với vấn đề này, chúng ta cần phải thừa nhận và tôn trọng khả năng của từng cá nhân, đầu tư vào đào tạo và kinh nghiệm, và có sự thông cảm và linh hoạt khi đối mặt với những tình huống khó khăn.