Đứng trên con đường mòn nhỏ hun hút bụi, nhìn về phía những ngọn đồi xa xôi được gọi là Pig Hill, Carrie cảm thấy một cơn rùng mình lạnh. Bản thân nó, một địa danh tưởng chừng như vô hại, thường gắn liền với những cánh đồng cỏ xanh mướt và đàn heo được thả tự do. Nhưng người dân nơi đây thì biết rõ một truyền thuyết khác, một câu chuyện kinh dị được kể quanh bếp lửa và thì thầm trong các quán rượu nhỏ. Truyền thuyết về "người lợn" - những sinh vật dị chủng, sinh sản và quấy nhiễu - vẫn sót lại như một vết nhơ trong lịch sử địa phương. Nó chưa bao giờ thực sự được lãng quên, mặc dù nhiều người coi đó chỉ là mê tín, một cách giải thích man rợ cho những trận mưa lớn bất thường hay sự mất mát đầy bí ẩn của vật sở hữu. Rồi thì những vụ mất tích bắt đầu. Không tiếng động, không dấu vết. Một người phụ nữ trẻ đi chợ và không quay lại. Một người mẹ đi hái nấm trong rừng và biến mất. Mỗi lần, họ đều bị phát hiện ở những vùng đất hoang vu gần Pig Hill, nếu như tìm thấy được - thường xuyên chỉ là một vài mảnh vải, một chiếc giày, hoặc đôi mắt trống rỗng của một con vật hoang dã nhìn chằm chằm từ bóng tối. Số phận của họ thường được gán cho hổ rừng, ma quỷ, hay những vụ cướp bóc vô cớ. Nhưng càng ngày, sự im lặng của Pig Hill càng trở nên đáng sợ. Và giờ đây, người phụ nữ thứ mười đã không còn. Một cô gái trẻ, vẻ đẹp rạng rỡ và đang trên đỉnh cao của cuộc sống, chỉ còn lại một chiếc điện thoại điện thoại bỏ quên bên chiếc cầu gỗ vỡ nát, màn hình vỡ nát với một tin nhắn chưa kịp gửi đi. Không có vật chứng, không có dấu hiệu đấu tranh. Chỉ có sự im lặng hoàn toàn, một khoảng trống đầy ám ảnh giữa tất cả những lời đồn đại. Carrie không thể thôi nghĩ về sự trùng hợp kinh khủng này. Đó không còn là những câu chuyện lễ héo hắt về bữa tiệc của quỷ dữ. Đó là một mô hình. Và Pig Hill, với những ngọn đồi phủ sương mù và rừng cây đen kịt, từ một địa danh đơn thuần đã trở thành một thực thể sống động trong tâm trí cô - một sinh vật đang chờ đợi, đang sinh sản trong bóng tối. Mỗi vụ mất tích có vẻ như củng cố thêm một niềm tin đen tối: những con người không chỉ bị bắt cóc. Họ được "chuyển giao". Cho ai? Cho những gì sống trong lòng Pig Hill? Carrie hít một hơi thật sâu, không khí nơi đây đã bắt đầu nặng trĩu mùi của đất ẩm và một thứ mùi kỳ lạ, như thịt thối pha lẫn mùi cỏ cây. Lần này, khi người thứ mười biến mất, cô tin rằng mình không còn có thể chỉ ngồi và lắng nghe những câu chuyện nữa. Pig Hill đang chờ đợi, và Carrie cảm thấy một sự gọi mời rùng rợn, hoặc có lẽ là một lời triệu hồi, từ chính trái tim bóng tối của nó.