Đêm thứ ba cuối tháng 10 ở KTX khu B ĐH Khoa học Tự nhiên bình yên đến mức chán chết. Năm đứa trong phòng 402 cày đề cương hóa hữu cơ suốt 4 tiếng, mắt dán chặt vào slide tử vi mạch carbon, bụng sôi lên từng cơn vì chiều chỉ ăn có một gói mì tôm. Nam - đứa nào nhìn cũng bảo giống hệt Gaten Matarazzo hồi đóng Stranger Things, cái tóc xù đỏ, cặp kính tròn toát mồ hôi, cười hở lợi mỗi khi trả lời câu hỏi - là đứa đầu tiên gục đầu xuống bàn, rên lên: "Tao đặt pizza rồi, loại lớn, phô mai bùng nổ, pepperoni xắt mỏng, 15 phút nữa ship tới." Tuấn nằm lăn ra sàn, áo phông band Nirvana xộc xệch, giống hệt Sean Giambrone vai Adam trong The Goldbergs, đang lảm nhảm mấy câu thoại cũ rích: "Mày có biết tao đã thức mấy đêm để học cái đống rác này không? Pizza là thứ duy nhất cứu tao được!" Linh ngồi bên cạnh, cắn chặt nắp bút bi, tóc ngắn cắt layer, ánh mắt sắc lẹm đúng kiểu Lulu Wilson hồi đóng Annabelle, lườm Tuấn: "Câm mồm đi, anh chàng hóa hữu cơ, mày nói nhiều quá làm tao quên công thức rồi." Bảo tựa lưng vào thành giường tầng, tóc dài buộc nửa đầu, phong thái chill đúng kiểu Jack Martin hay lên TikTok, đang lật linh tinh mấy cái lọ trong ngăn kéo: "Nam ơi, mày có còn cái bột sủi C với mật ong Đắk Lắk tao gửi không? Pha cho tụi tao cái 'thuốc tỉnh não' đi, chứ học nữa là nổ đầu." Còn Peyton, đứa nhỏ nhất phòng, tóc dài đánh rối, hay nhún nhảy mỗi khi nghe nhạc, giống y hệt Peyton Elizabeth Lee vai Andi trong Andi Mack, đang nhảy chân sáo quanh bàn: "Pizza pizza pizza! Tao đói lắm rồi!" Nam nguẩy đầu, rút từ ngăn kéo ra mấy gói vitamin C sủi, gói cafe hòa tan Trung Nguyên, với cái hũ mật ong Bảo đưa, pha chung vào một cái ấm nhôm nhoam, khuấy đều rồi rót ra 5 cái cốc. "Uống đi, đồ của tao tự chế, đảm bảo tỉnh táo gấp 3 lần Red Bull." Ai ngờ uống xong 10 phút, cả phòng im phăng phắc rồi bùng nổ cười. Mắt mấy đứa mờ mịt, chân tay nhẹ tênh, đi đứng lảo đảo như vừa uống cạn chai vang trắng, phê ngất ngưởng chẳng khác gì mấy đứa đi chơi đêm về. Nam đẩy cặp kính trượt xuống mũi, cười hô hố: "Sao tao thấy trần nhà đang quay vòng vòng thế này?" Tuấn thì lăn lộn trên sàn, cười sặc sụa: "Cái thuốc của mày là thuốc mê thú y à Nam?" Đúng lúc đó, điện thoại rung, app giao đồ ăn báo "Đơn hàng đã được giao đến lễ tân KTX khu B". Cả đám giật mình, nhìn nhau: "Phải xuống sảnh lấy pizza chứ nhỉ? Loanh quanh có 4 tầng, đi thang bộ cho nhanh." Tụi nó định là thế, chỉ xuống lấy cái pizza thôi mà, đơn giản như trở bàn tay. Nhưng vấn đề là lúc này cả năm đứa vẫn đang phê ngất ngưởng vì cái thứ "thuốc tự chế" Nam pha, chân bước một cái là muốn ngã, mắt nhìn đâu cũng thấy lượn vòng. Đi thang bộ mà tụi nó mất tận 10 phút. Tuấn định chạy xuống trước, trượt chân ngã sấp xuống bậc thang, may mà Bảo kịp đỡ. Linh cười đến mức sặc, ôm bụng ngồi bệt xuống cầu thang, chỉ tay vào mặt Tuấn: "Mày giống hệt con ếch bị đạp phải nha!" Peyton thì nhảy lò cò từng bậc, hát nghêu ngao cái jingle pizza hũ lâu rồi tụi nó quên tên. Đến sảnh chính, bác Bảy bảo vệ đang ngồi xem tivi, quay đầu nhìn tụi nó, lắc đầu cười: "Mấy đứa nhóc phòng 402 này, đêm hôm khuya khoắt lại rạng rỡ thế kia, đi ăn trộm đồ à?" Tụi nó lí nhí xin lỗi, lấy cái hộp pizza còn ấm nóng, mùi phô mai thơm nức mũi xộc thẳng vào cổ. Đứng trước cửa thang máy, Nam lật mở hộp pizza, phô mai kéo dài tít tắp, pepperoni nướng giòn rụm, nhìn thôi đã chảy nước miếng. Tuấn bỗng nhiên hét lên, giọng the thé vang cả sảnh: "PIZZA PHÊ PHA!" Cả đám lăn ra cười, Peyton nhảy cẫng lên, đập tay vào nhau "Phê pha! Phê pha!" Bác Bảy từ trong quầy lễ tân nhô đầu ra, hỏi: "Sao lại phê pha gào thét thế hả mấy đứa?" Linh vẫn cười khúc khích, đáp: "Thưa bác, pizza với tụi con phê pha lắm ạ!" Đêm đó, cả đám ngồi giữa sảnh KTX, ăn pizza bằng tay, cafe sữa thừa từ cái "thuốc tự chế" vẫn còn tê đầu lưỡi, cười nói huyên náo đến tận 2 giờ sáng mới chịu lên phòng. Sau này mỗi lần nhắc đến đêm đó, cả năm đứa đều gật gù bảo: Đó đúng là chuyến phiêu lưu kỳ quái nhất đời sinh viên của tụi tao. Mà cái câu "Pizza Phê Pha" Tuấn hét hôm đó thành thói quen, đến giờ mỗi lần gọi pizza là tụi nó lại hô to, cười ngặt nghẽo như hồi đó.