Pucca vốn là series truyền hình dài tập được chuyển thể từ loạt phim hoạt hình Flash ngắn đăng tải trên web, do hãng Vooz Character Systems của Hàn Quốc phát hành. Hãng này thành lập vào đầu thập niên 2000, ban đầu chỉ làm mấy clip Flash dài 1-3 phút với nét vẽ cọ đơn giản, màu sắc rực rỡ và nội dung lầy lội vô lý, không ngờ lại viral khắp thế giới chỉ sau vài tháng, trở thành một trong những hiện tượng hoạt hình web đầu tiên, sau đó mới được đầu tư làm thành series truyền hình phát sóng trên các kênh thiếu nhi toàn cầu.
Nội dung phim xoay quanh cuộc sống thường nhật đầy rắc rối vui vẻ tại làng Sooga – một ngôi làng ninja nhỏ bé nằm giữa rừng sâu. Nhân vật chính Pucca là cô bé 10 tuổi làm việc tại quán mì Goh-Rong của ba người chú Dada, Tata, Ching. Khác với vẻ ngoài nhỏ nhắn, hiền lành, Pucca có sức mạnh phi thường: nhấc bổng được cả tảng đá to đùng, chạy nhanh hơn cả xe máy phân khối lớn, nhảy qua lại giữa mấy tòa nhà như chẳng tốn chút sức nào, nhưng toàn bộ tâm tư tình cảm của cô bé lại dồn hết cho Garu – chàng ninja kiêu ngạo ít nói, luôn mang theo thanh kiếm và nhiệm vụ báo thù cho gia tộc Gaju bị nhóm ninja xấu xa do Tobe cầm đầu tàn sát. Garu lúc nào cũng lạnh lùng, bước đi trang trọng, chưa từng nói một câu tiếng (chỉ có mấy tiếng hừ khẽ khi khó chịu), luôn cố gắng tránh xa Pucca mỗi khi cô bé chạy tới định hôn, nhưng thực tế mỗi lần làng Sooga bị Tobe và đàn ninja dưới trướng tấn công, chính Pucca mới là người vô tình giải cứu mọi chuyện nhờ sức mạnh "bá đạo" của mình, còn Garu thì cứ tưởng mình là người đẩy lùi kẻ địch dù thực tế chẳng làm được gì nhiều.
Bên cạnh các nhiệm vụ chống lại ninja xấu, Pucca và Garu còn vướng vào hàng loạt tình huống hài hước xảy ra nhan nhản trong làng: từ cuộc thi nấu ăn của ba ông chú Pucca với quán mì đối thủ, đến mấy trò nghịch ngợm của lũ trẻ trong làng, hay cả những hiểu lầm vô thưởng vô phạt giữa các cư dân. Người xem có thể nhận ra ngay sự pha trộn kỳ lạ giữa ba dòng hoạt hình nổi tiếng trong Pucca: giống Looney Tunes ở mảng hài hước vật lý kiểu bẹp dúm, nổ tung rồi phút sau nhân vật lại nhảy chồm chồm dậy như chưa từng có chuyện gì, lầy lội vô lý đúng chất hoạt hình kinh điển Mỹ; mang hơi hướt Naruto nhờ bối cảnh làng ninja, các cuộc chiến giữa phe phái, trang phục đai kiếm, ám khí, rồi khả năng lướt nước, ném shuriken thành thạo chẳng kém gì mấy nhân vật trong Naruto; còn chút ít sự châm biếm nhẹ nhàng, không làm quá lên kiểu hoạt hình thiếu nhi công thức thì lại giống South Park – kiểu phim không bao giờ coi khán giả nhí là trẻ con không hiểu chuyện, lâu lâu vẫn cài cắm mấy câu đùa cà khịa xã hội mà trẻ con nghe qua cứ tưởng bình thường.
Thật ra mấy cái gọi là "yếu tố hài hước người lớn" trong phim không hề dung tục, chỉ là mấy ngụ ý tình cảm nhẹ nhàng, hay nhại lại mấy trope phim tình cảm Hàn Quốc đình đám ngày đó. Ví dụ như mối quan hệ đuổi bắt giữa Pucca và Garu, lâu lâu có mấy cảnh gợi ý nhẹ về sự rung động tuổi mới lớn mà trẻ con chỉ thấy là cô bé thích quấn lấy chàng ninja, người lớn mới bật cười trước sự tinh tế của mấy cái "tín hiệu tình yêu" ẩn giấu. Hay mấy tấm biển quảng cáo trong làng Sooga thỉnh thoảng có mấy câu chữ lóng của người Hàn dành cho người trưởng thành, trẻ con không hiểu nghĩa nhưng vẫn thấy vui. Đối tượng khán giả chính của phim vẫn là trẻ nhỏ, nên tất cả mấy cái đùa này đều được chèn vào cực kỳ khéo, không bao giờ phá vỡ không khí vui vẻ, trong sáng của cả series.