Khi chiếc xe dừng trước biệt thự âm u cuối con phố vắng, Paola vẫn cố gạt đi cảm giác bất an đang nhức nhối trong lồng ngực. "Quẹt phải tử thần thật sao?" - ý nghĩ thoáng qua khi cô nhớ lại profile đẹp như tạp chí của anh chàng lạ mặt trên app hẹn hò. Hai giờ trước, họ vẫn đang cười cợt về cảnh trong phim kinh dị tại quán cà phê ấm áp. Giờ đây, ngôi nhà như nuốt chửng ánh đèn đường bằng những ô cửa sổ tối om, khác hẳn vẻ lãng mạn anh ta khoe trong tin nhắn.
Cạch
Tiếng chìa khóa xoay ổ kéo míu tiếng rít kim loại. "Xin lỗi em, nhà anh hơi bừa chút..." - giọng nói bỗng khàn đặc, không còn ấm áp như lúc trò chuyện online. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mặt, lẫn mùi thứ gì đó ngòn ngọt khó chịu. Paola nén thở khi chân đụng phải sợi dây kim tuyến vương trên thảm - giống sợi trang trí trên túi quà Giáng sinh năm ngoái cô từng thấy ở tiệm đồ cũ.
"Phòng khách ở đây..." - bàn tay anh ta chạm vào eo cô đột ngột, lạnh và ướt nhẹp. Ánh đèn bật sáng làm lộ ra chiếc ghế sofa bọc da tróc lóc, trên tường loang lổ những vệt xi măng chưa trát. Đâu đó trên gác, tiếng nước nhỏ giọt đều đều như máy đếm giờ. Paola rùng mình khi phát hiện chiếc ví cô vô tình làm rơi đang nằm chỏng chơ trên kệ - như thể ai đó đã lục tung nó ra.
"Anh ơi, em cần dùng nhà tắm..." - cô lắp bắp, đưa mắt tìm lối thoát. Đôi đồng hồ đeo tay treo trên giá sách chạy lệch nhịp kêu tích tắc đến rợn gáy. Cái bóng nghiêng nghiêng của nam chủ nhà in thành hình thuôn dài trên tường, cách xa vị trí anh ta đang đứng cả mét. Chính lúc đó, tiếng chuông điện thoại từ tầng hầm vang lên đoản nhịp - bài hát "Happy Birthday" quen thuộc, chỉ có điều giọng hát nửa như khóc nửa như cười.
Móng tay Paola cào xước lớp da tay khi cô núp sau rèm cửa, mắt đảo điên cuồng tìm công tắc chính. Đúng khắc đó, cánh cửa gỗ sồng sộc đóng sập lại, để lại duy nhất vệt máu khô lấm tấm dưới ngưỡng cửa.