Một ngôi trường nhỏ nằm lưng chừng đồi, nơi tiếng chim hót hòa cùng những nốt nhạc vang lên từ phòng học nghệ thuật. Gió ở đây lúc nào cũng thơm mùi cam thảo và nắng mới, như thiên đường thu nhỏ giữa cõi trần. Chẳng ai ngờ chính nơi này trở thành cầu nối kỳ lạ cho hai con người chưa từng gặp mặt... An Nhiên - cô giáo dạy nhạc với mái tóc dài luôn đung đưa theo điệu valse buồn, đến trường vào mùa mưa năm ấy. Cô để lại trong lớp học cũ không chỉ những bản sonata dở dang, mà còn cả nỗi cô đơn của kẻ lỡ yêu nghề quên yêu người. Ba tháng sau khi cô rời đi, Song Ân - chàng võ sư trẻ với đôi mắt sắc như kiếm đồng - lại tình cờ nhận nhiệm vụ về dạy tại chính ngôi trường ấy. Trong căn phòng giáo viên đầy bụi, anh tìm thấy cuốn nhật ký cũ kỹ bọc vải lụa tím, trang đầu tiên viết dòng chữ run rẩy: "Hôm nay học trò hát lạc giọng cả buổi, nhưng lạ thay, trái tim cô giáo trẻ lại nhảy múa". Từ khoảnh khắc những ngón tay chai sần của chàng võ sĩ chạm vào dòng chữ mực tím ấy, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cuốn sách bỗng ánh lên màu ngọc bích lúc nửa đêm, chữ viết cũ dần tan biến để nhường chỗ cho nét bút mới. "Rất May Mắn Khi Gặp Được Em" - câu nói ấy bật ra tự nhiên khi Song Ân lần đầu đọc được tâm sự của người con gái xa lạ. Thế là hai tâm hồn đồng điệu bắt đầu cuộc trò chuyện xuyên thời gian: Nàng tả cảnh mưa chiều qua khung cửa sổ phòng giáo viên, chàng kể lại bằng hương hoa bưởi ngoài hiên sáng nay. Nàng than phiền về cây đàn dương cầm bị lạc dây, chàng sửa lại bằng những mẩu giấy nhún hướng dẫn tỉ mỉ. Hai thế giới cách nhau nửa năm nhưng lại gần đến mức nghe được nhịp thở của nhau qua từng trang giấy. Nhưng định mệnh nào chỉ toàn màu hồng? Khi tình cảm chớm nở cũng là lúc Song Ân phát hiện sự thật nghiệt ngã: Họ không chỉ cách biệt thời gian, mà còn thuộc về hai dòng đời đối nghịch. Liệu chàng trai suốt ngày chìm đắm trong võ đạo có xứng với người con gái mang cả nhân gian vào nốt nhạc? Rào cản nào lớn hơn - khoảng cách vô hình hay định kiến hữu hình trong tim? Mỗi lần viết "Rất May Mắn Khi Gặp Được Em", nét chữ lại thêm phần day dứt, như lời thì thầm của trái tim biết trước ngày phân ly. Bộ phim chuyển thể từ "The Teacher's Diary" của Thái Lan như cơn gió mùa thu se lạnh mà ấm áp, khắc họa mối tình dịu ngọt nhưng đầy nghịch lý. Liệu chiếc cầu nối ma thuật kia có đủ sức kéo hai thực tại song song hội tụ, hay chỉ như bản nhạc dang dở An Nhiên từng để lại - những nốt trầm ngân nga mãi trong khoảng lặng của trái tim?