Irene Kelly không còn là người phụ nữ từng cười trước bữa cơm gia đình. Bà là một bóng ma mang theo cái chết, đi lang thang giữa các vũ trụ song song nhờ một cỗ máy cổ xưa mang tên Redux. Nó không phải công cụ, mà như một thứ thịt sống – khởi động bằng nỗi đau, vận hành bằng thù hận. Mỗi lần bà bóp cò, Redux đưa bà đến một thế giới khác, nơi kẻ đã cướp đi sinh mạng con gái bà vẫn còn thở, vẫn còn sống trong một cuộc đời tưởng như bình thường. Và mỗi lần, bà lại tìm hắn. Lại giết. Ban đầu, mỗi phát đạn là một sự giải thoát. Nhưng rồi bà nhận ra mình đang mắc kẹt trong một vòng xoay khủng khiếp: Redux Redux. Đó không chỉ là hành động du hành, mà là một nghi lễ lặp đi lặp lại, một phép màu ma quỷ biến nỗi đau thành nhiệm vụ, rồi lại thành nghiệp. Thời gian trôi qua, nhưng với Irene, thời gian đã bị khoá chặt trong từng nhịp thở của Redux Redux. Mỗi lần kết thúc một vũ trụ, lòng thù hận lại bùng lên mãnh liệt hơn, như một ngọn lửa được lấy tro tàn của lần trước để nhóm lại. Nhân tính của bà – những ký ức dịu dàng, sự đồng cảm, nỗi sợ hãi trước cái chết – dần bị ăn mòn. Chúng không tan biến trong một sự cố đau thương, mà bị xé toạc từng mảnh trong mỗi vòng Redux Redux. Có những đêm, bà thức dậy không nhớ nổi nụ cười của con gái, chỉ còn nhớ cảm giác lưỡi dao xuyên qua da thịt kẻ thù. Có những lúc bà nhìn vào gương và không nhận ra ánh mắt mình: đục ngầu, trống rỗng, lấp lánh niềm khoái lạc tàn ác. Thù hận đã trở thành dinh dưỡng, còn sự sống còn trở thành thứ phụ thuộc vào việc giết chóc. Giờ đây, Irene không còn biết liệu bà đang truy lùng để thanh tẩy nỗi đau, hay chỉ đơn thuần là để nuôi dưỡng cái chết bên trong qua mỗi vòng Redux Redux. Các vũ trụ song song giờ chỉ là những màn cảnh tượng lặp lại trong một bộ phim kinh dị mà bà vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính. Và mỗi lần Redux Redux kết thúc, bà lại bấm nút, bước vào một chương mới, để rồi nhận ra: kẻ thực sự bị giết lặp đi lặp lại không phải là kẻ đã cướp mất con gái bà, mà chính là linh hồn Irene Kelly – từng mảnh bị bỏ lại sau mỗi lần hành quyết, cho đến khi chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch, đi tìm nạn nhân tiếp theo trong sự điên loạn của một hành trình không lối thoát.