Sự mất tích bí ẩn của thiếu nữ tuổi trăng tròn không đơn thuần là một vụ việc được ghi vào sổ sắc pháp, mà là một cú sốc khiến cả một gia đình sụp đổ, đặt người cha – một người đàn ông từng vững vàng – vào vào trạng thái tan nát, căng thẳng đến mức từng hơi thở cũng trở nên nặng nề. Nỗi đau của ông không chỉ là nỗi lo lắng thông thường, mà là một vết thương khép kín, một nỗi ám ảnh từ quá khứ được đánh thức, khiến mọi nỗ lực tìm kiếm của ông đều mang một sắc thái day dứt, gần như lạc vào những bóng tối riêng tư.
Ở phía kia, vị cảnh sát trưởng phụ trách vụ án – một người phụ nữ tên Nguyễn Mai với đôi mắt luôn ánh lên sự kiên định – không xem đây như một nhiệm vụ thông thường. Cô tiếp cận vụ việc với một quyết tâm thiêng liêng (reverence) đối với sự mất tích, một sự tôn trọng sâu sắc trước nỗi đau của gia đình và trước bí ẩn của sự việc. Mỗi manh mối, mỗi góc khuất trong ngôi nhà, trường học hay con hẻm cũ đều được cô đối xử như một hiện vật thiêng liêng, một mảnh ghép của chân lý đang bị chôn vùi.
Nhưng khi hai nguồn năng lượng này – nỗi đau tôn kính (reverence) của người cha và sự tôn nghiêm (reverence) trong điều tra của cảnh sát – va chạm, sự hợp tác lúc đầu dần bắt đầu rạn nứt. Cảm xúc của người cha, đã bị tổn thương, khiến ông nhìn đời bằng lăng kính hoang tưởng và đổ lỗi. Sự kiên quyết của cảnh sát Mai, dù xuất phát từ trái tim, lúc cũng bị nghi ngờ là một sự xâm phạm vào không gian đau thương riêng tư. Cuộc điều tra, ban đầu chỉ là một đường thẳng hướng đến sự thật, bỗng chốc trở thành một mê cung, nơi những ký ức bị méo mó, những lời khai mâu thuẫn và sự kính trọng (reverence) quá mức dành cho quá khứ của chính nạn nhân – một cô gái với nhiều lớp bí ẩn – khiến mọi thứ trở nên phức tạp, khó lường. Ý đồ tìm kiếm kiên định cuối cùng lại phản chiếu, khiến chính những người đi tìm phải đối mặt với sự uể oải, hoài nghi và sự sụp đổ trong chính tâm trí mình.