Trong lòng "Sa mạc đỏ" Giữa những ống khói nghi ngút và tiếng máy móc rền rĩ của một thị trấn công nghiệp Ý, "Sa mạc đỏ" hiện lên như vết loang bất tận – khu công xưởng thép đỏ rực những đêm đốt lò, nơi tro bụi kim loại phủ kín những mái nhà cũ kỹ. Đó cũng là nơi câu chuyện của Elena bắt đầu. Sau cú va quẹt kinh hoàng khi xe cô lao vào dải phân cách trên đường về từ nhà máy, vết sẹo dài trên trán chẳng thấm tháp gì so với vết nứt trong tâm trí. Những đêm mất ngủ, cô vật vã với bóng tối im lặng của người chồng – Carlo, kỹ sư "Sa mạc đỏ" - người chỉ biết chôn nỗi sợ thành thị vào những bản vẽ kỹ thuật. Gã bạn thân và bóng tối phản bội Marco xuất hiện trong một chiều Carlo mải miết tăng ca. Anh bạn thợ hàn cũ của chồng, gã đàn ông nhem nhuốc mùi dầu máy với bờ vai đầy hình xăm rồng phượng, lại là kẻ duy nhất hỏi han Elena bằng ánh mắt khác. Những chai rượu vang giá rẻ trong căn hộ mỏng vách dần phá vỡ ranh giới. Elena để tay mình chạm vào vết bỏng cũ trên cánh tay Marco - vết thương từ lò luyện thép "Sa mạc đỏ" - trước khi môi họ lẫn vào nhau trong mùi rượu chua và mồ hôi. "Sa mạc đỏ" nuốt chửng lương tri Khu công nghiệp vẫn nhả khói ngày đêm như một con quái vật, còn Elena thì vật lộn giữa sự xâu xé. Cô chạy trốn vào những cuộc gặp chóng vánh trong giờ nghỉ trưa, nơi tiếng cười gượng của Marco át đi tiếng máy nghiền quặng ầm ĩ. Đến khi Carlo vô tình thấy chiếc khăn tay lấm dầu máy - thứ chỉ công nhân "Sa mạc đỏ" mới dùng - nằm dưới gầm giường, thì vị mặn của nước mắt Elena mới hòa vào vị mặn của không khí ô nhiễm. Mặt trời lặn sau lò cao, đổ bóng dài những người đàn ông mệt mỏi tan ca. Ở nơi ấy, tình yêu cũng han gỉ như những tấm tôn vứt trong bãi phế liệu.