Sự kiện tại Saipan không chỉ là một cuộc cãi vã đơn thuần giữa cầu thủ và huấn luyện viên, mà trở thành một cột mốc gây chấn động, định hình hình ảnh của cả một thế hệ bóng đá Ireland. Trước khi thế giới hướng về Nhật Bản và Hàn Quốc cho vòng chung kết World Cup 2002, đảo Saipan – một điểm dừng chân xa xôi trên Thái Bình Dương – trở thành hiện trường của một cuộc đấu trí đầy căng thẳng, cuối cùng dẫn đến quyết định không thể đảo ngược. Bối cảnh là một đội tuyển Ireland đang trong giai đoạn chuẩn bị kín đáo. Saipan được chọn làm điểm huấn luyện, nơi cùng lúc với sự tách biệt khỏi thiên nhiên để tập trung, cũng là một môi trường kín, tạo điều kiện cho những mâu thuẫn nội bộ có thể bùng phát. Về mặt thể thao, Roy Keane lúc đó không chỉ là đội trưởng mà còn là linh hồn, là cầu thủ định hình lối chơi của đội. Tuy nhiên, quan hệ cá nhân giữa anh với HLV trưởng Mick McCarthy từ lâu đã có nhiều rạn nứt, xung đột về triết lý bóng đá và phong cách lãnh đạo. Cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai người tại Saipan đã leo thang vượt tất cả ranh giới. Nó nổ ra từ một cuộc thảo luận về phong độ và kế hoạch thi đấu, nhưng nhanh chóng được cho là vượt ra ngoài khuôn khổ một cuộc tranh luận chuyên môn. Những cáo buộc về sự thiếu tôn trọng, thậm chí là lời đe dọa, được ghi nhận. Kết quả là một quyết định mang tính lịch sử: Roy Keane đã đóng gói đồ đạc và rời khỏi trại huấn luyện trên đảo xa xôi đó, từ chối tham dự World Cup, và vĩnh viễn gửi tặng chiếc băng đội trưởng lại. Hậu quả tức thời là một làn sóng sốc trong toàn nước Ireland. Nhiều đồng đội cho rằng quyết định của Keane là hành động phản bội, trong khi một số người khác thầm ủng hộ. Truyền thông Ireland và thế giới bóng đá xôn xao, biến Saipan thành một từ khóa chỉ sự chia rẽ đau đớn giữa những người cùng chung mục tiêu. Đội tuyển Ireland, sau khi chịu tổn thất lớn về mặt tinh thần và chất lượng cầu thủ, vẫn xuất trận với một bầu không khí nặng nề, và cuối cùng bị loại ngay ở vòng bảng. Về lâu dài, hình ảnh Saipan gắn liền với câu chuyện về quyền lực, danh dự và trả giá trong thể thao. Đối với Roy Keane, đây là một hành động định nghĩa sự nghiệp, một minh chứng cho tính độc lập và sự không khoan nhượng, đồng thời cũng là một vết nhơ khó xóa về sự tự mãn. Đối với Mick McCarthy và Liên đoàn bóng đá Ireland, đây là bài học về quản lý phòng thay đồ. Còn với người hâm mộ, Saipan mãi là nỗi tiếc nuối về một giấc mơ World Cup có thể đã khác, bị đánh tan bởi một trận chiến không ai thắng trong chính ngôi nhà tập luyện tưởng chừng bình yên nhất. Đảo nhỏ này bỗng trở thành một hình tượng, một điểm ký ức đầy mâu thuẫn trong lịch sử bóng đá Ireland.