Ánh đèn lấp lánh trên cây thông Noel năm đó chính là thứ Max Causey nhìn thấy cuối cùng trước khi tiếng nổ vang lên. Cậu bé sáu tuổi khi ấy đâu ngờ món quà "súng bắn tuyết" cha mẹ tặng lại biến thành vũ khí chết người. Mười hai mùa Giáng sinh trôi qua trong ám ảnh - gương mặt ông già Noel giả vờ gục xuống, máu đỏ thẫm nhuộm ướt bộ đồ bông trắng tinh. Đêm 24/12 năm Max mười tám tuổi, căn phòng thí nghiệm dựng tạm trong nhà kho bốc mùi ozone. Từng dây thần kinh bằng vàng nối vào xác ướp đã mục, tia điện xanh lè xé toang màn đêm. "Sống lại đi," Max thì thầm, tay siết chặt cần gạt bằng đồng cũ gỉ. Thứ tỉnh giấc trên bàn mổ không còn là biểu tượng hiền lành của lễ hội - Santastein gầm gừ với bộ râu đen nhánh bết máu khô, hai mắt thủy tinh phát sáng rực lên như than hồng. Giờ khắc ấy, mùi thông Noel nhà Jenny bạn cậu đang quyện với mùi bánh quy mới ra lò. Lũ trẻ cười giỡn quanh lò sưởi, không biết sinh vật giống như ác mộng Giáng sinh đang xé toạc cửa nhà kho, lê bước nặng nề về phía thị trấn. Trong túi khoác bạc màu của Santastein, dao gỗ chạm khắc hình tuần lộc nhỏ xuất hiện từ bao giờ. Lưỡi dao bén ngọt vẫn còn vương mùi máu từ các nạn nhân đầu tiên... Max lao qua con đường làng phủ tuyết dày, tim đập thình thịch theo từng tiếng "hô... hô... hô..." vang lên từ phía trước. Thứ âm thanh kinh hoàng ấy vừa như tiếng cười mừng rỡ của ông già Noel, vừa giống tiếng rít của gã sát nhân đang say máu. Trên từng mái nhà, dấu chân đẫm máu để lại đường vạch đỏ tươi xen lẫn tuyết trắng - dấu hiệu rõ ràng Santastein đang tới gần khu phố nhà Jenny. Món quà Giáng sinh kinh hoàng nhất của Max sắp gõ cửa...