Giáng Sinh đang đến gần, khí trời Milan cắt da cắt thịt. Hai thằng bạn cùng quê Sicily co ro trong căn phòng trọ tồi tàn. Luigi vừa nhét đôi tất thủng vào vali móp méo, thở dài: "Máy bay hết chỗ, tàu hỏa đắt cắt cổ. Noel này coi như mắc kẹt ở cái thành phố chó má này rồi!" Trong lúc dọn dẹp đống chai lọ dưới gầm cầu thang, tay Giovanni đá phải một khối sắt méo mó đầy rỉ sét. Ánh đèn đường chiếu vào khe nứt trên thân thùng rác, lộ ra dòng chữ "Sicilia Espresso" mờ nhạt. Thằng bạn thận trọng gõ vào thùng, tiếng vang rỗng như khoang máy bay. Một mảnh giấy rơi ra: "Chỉ 3 giây về quê - Không hoàn tiền nếu say xe." Luigi châm điếu thuốc cuốn vụng về trước khi rúc vào chiếc thùng cùng đống đồ đạc lỉnh kỉnh. Tiếng rít lạ lùng vang lên như ấm nước sôi, cả căn hầm ngập mùi cam chín và hương thông Noel. 3 giây chóng mặt sau, hai kẻ ngố đứng chễm chệ giữa quảng trường Palermo, trên người còn dính mảnh vỏ pizza bắn ra từ thùng rác. Chiếc "Sicily Express" lăn bánh về nhà hai kẻ da ngăm theo cách dị thường nhất từng thấy - không vé tàu, không kiểm tra an ninh, chỉ cần dũng khí đủ để nhảy vào đống rác. Mẹ Giovanni đang trang trí cây thông thì giật bắn người khi thấy hai cái đầu lòi ra từ thùng phân loại rác nhà hàng xóm. Đêm đó, trong căn bếp đầy mùi cannoli, họ kể điều kỳ diệu giữa đống tàn tro thành phố - chiếc phao cứu sinh bằng thép rỉ cho những kẻ tha hương.