Gió núi rít lên âm như tiếng khóc, cuốn theo những cánh hoa đào cuối cùng rơi tán loạn trong ánh trăng lạnh lẽo. Sơn Thần Xuân Giản - vị nữ thần cai quản vùng núi này suốt cả ngàn năm - vốn đã quá quen với sự cô đơn và kiếp nạn lưu lạc, khổ đau ăn sâu vào tâm hồn nàng. Năm xưa, nàng đã thương phàm nhân Cơ Cửu không phải vì lý do cao siêu, mà bởi trong ánh mắt lạc lõng ấy, nàng thấy được một vết thương rất giống chính mình: nỗi đau mất mát không nguôi, sự trống rỗng cùng cực.
Nàng nhớ như in khoảnh khắc bí mật ôm lấy cậu, dùng linh lực dịu dàng anh dung xoa dịu những vết thương thể xác, đồng thời gột rửa phần nào mảnh hồn phù du đang quằn quại. Lần ấy, khi nàng chạm vào ký ức hỗn độn của Cơ Cửu, nàng cảm nhận được sự hiện diện dịu đau nhưng rõ rệt của một "kiếp nạn Thiên đình" đang dính dáng bám rệt với mình. Khoảnh khắc ấy, trái tim thần tiên của nàng lần đầu rung động một cách lạ thường trước một phàm nhân. Nàng cho rằng, có lẽ sự liên kết đặc biệt này chính là chìa khóa – một cơ duyên khó tìm – để giải thoát cho cả hai khỏi cảnh ngộ đau khổ. Tha cho Cơ Cửu không chỉ là nhân từ, mà còn là một niềm mong manh, một tia hy vọng mờ ảo trong bóng tối ngàn năm của nàng.
Thế nhưng, hy vọng ấy tan vỡ như sương sớm dưới ánh mặt trời. Xuân Giản, vị thần luôn kiêu hãnh và phong thái trầm mặc, bắt đầu nhận ra những dấu hiệu không ổn. Những đêm Cơ Cửu vắng lặng trở đi lâu hơn lạ thường. Đôi khi, nàng nghe thấy tiếng rèn thép lách cách rất nhỏ sâu trong rừng rậm, dưới ánh trăng bạc chảy ra như một vết cắt lạnh trên đất. Một ngày nọ, nàng vô tình nhìn thấy dưới gốc đại thụ cổ mục, Cơ Cửu đang cẩn thận kiểm tra một vật dụng bằng gỗ sồi được khoét rỗng bên trong, phủ đầy những ký tự màu tím biếc nhấp nháy – thứ pháp khí tà khí cổ xưa mà nàng từng cấm tuyệt trong núi mình. Trái tim thần tiên lại lần nữa co qu tighter, không chỉ vì sự nguy hiểm, mà còn vì một sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương cốt. Nàng không thể tin mắt mình. Kế hoạch của tên phàm nhân này... là cướp đi Trái Tim Thần Tiên của nàng? Vật báu duy nhất chứa đựng linh lực chân phận, thứ duy nhất có thể kéo một linh hồn từ vực sâu Âm Tử trở về cuộc sống? Để hồi sinh người yêu đã khuất?
Mồi lửa của sự phản bội bùng lên trong ngực Xuân Giản, nóng rát và cháy bỏng. Niềm tin mong manh mà nàng dũng cảm đặt nơi phàm nhân ấy, từng điểm xuyết sắc hồng giữa hàng ngàn năm单调, giờ đây đang bóp nghẹt từng chút một. Mỗi bong bóng nghi ngờ nổi lên, mỗi tiếng cười gượng của Cơ Cửu mà nàng cố tình bỏ qua, đều là một nhát dao bổ thẳng vào tâm hồn. Và theo sau khi niềm tin sụp đổ, thứ đáng sợ nhất cũng bắt đầu xảy ra: thần lực dày đặc, nền tảng bao trùm bốn phía vùng đất nàng gìn giữ, đang từ từ tan biến. Không phải vũ bão, mà là sự xói mòn âm thầm như cát giữa các ngón tay. Núi đá vốn oai nghiêm trở nên xấu xí, suối ngọt chảy yếu ớt, cây cối héo úa dù chưa đến mùa đông. Nàng cảm thấy chính sức mạnh được sinh ra từ Trái Tim Thần Tiên – thứ mà Cơ Cửu đang mưu đoạt – đang kiệt quệ dần, vì chính nỗi đau tột cùng của sự phản bội.
Giữa sự hỗn loạn của thần lực đang mất dần và đau thương tột cùng, những ký ứ được chôn vùi sâu thẳm trong hoài niệm ngàn năm bắt đầu nổi lên như những bóng ma bất định. Ký ức về một thế kỷ trước – thời điểm "kiếp nạn Thiên đình" kia bám rệt vào nàng, thời điểm nàng lần đầu tiên cảm thấy sự cô độc bất khả trị đến thế – đột nhiên trở nên sống động và trong vắt đến đáng kinh ngạc. Tại sao lại là chính nàng? Tại sao một tai họa từ trời cao lại chọn nàng làm gánh nặng kéo dài suốt đời? Ai là kẻ đã gây ra nỗi đau ấy ban đầu? Những câu hỏi bị phủ bụi vì sự tập trung vào việc cứu rỗi chính mình và sau là sự giam cầm trong núi rừng, giờ đây đột ngột bị thức tỉnh, như những mảnh vỡ vỡ vỡ của một ngọc phẫn nộ đòi được ghép lại. Dường như, chỉ khi niềm tin vào phàm nhân và cả năng lực bảo vệ cõi sở của mình đều tan thành mây khói, thì sự thật cổ xưa ấy mới thực sự sẵn sàng bước ra từ bóng tối, mang theo một sức nặng mà Xuân Giản không dám nghĩ tới. Cơ Cửu, kẻ phản bội, vô tình đã trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa kín chứa đựng bí mật cay đắng nhất của Sơn Thần.