Thị trấn nằm chênh vênh bên mép Sông của Kẻ Xấu, nơi khói thuốc lẫn với hơi nước bốc lên từ dòng nước đen ngòm. Roy King đứng chôn chân trước bến tàu cũ, tay siết chặt bức điện báo nhàu nát – tin Alicia bị lũ cách mạng cuốn đi tựa xác sống trôi sông. Montero, gã cách mạng hàm hồ với bộ râu chẻ đôi, đột ngột xuất hiện sau lưng hắn như bóng ma. Đôi bên nẩy lửa, súng kề mang, thế rồi một thỏa thuận rạn nứt được thốt ra giữa tiếng sòạt sọạt của sóng sông.
Sông của Kẻ Xấu ngấm ngầm chứng kiến âm mưu của họ. Một triệu đô la vàng chốt chặt trong xe bọc thép chính phủ sẽ ngược dòng qua cầu Ma Cà Rồng đúng nửa đêm. Roy mài dao dưới ánh đèn dầu, lòng quặn thắt hình ảnh Alicia bị xiềng trong doanh trại Montero. Gã cách mạng thì nhoẻn miệng tính toán: số vàng ấy đủ mua vũ khí lật đổ cả chế độ, nhưng hắn giấu nhẹm cái thói tráo trở khét tiếng của mình.
Bụi đất cuốn lên mù mịt khi đoàn xe chính phủ lăn bánh tới. Roy trườn như rắn qua bụi lau sậy ven sông, tay bóp cò từng loạt đạn chát chúa. Bon lính gác ngã xuống ào ào, máu loang ra hòa vào bùn lầy Sông của Kẻ Xấu. Montero xông lên như điên, bạt súng mở thùng xe – chỉ thấy đá cuội chặn đầy ắp.
"Ngươi nghĩ ta ngây thơ ư?" Roy khẽ khặc cười, mắt đỏ ngầu. Một viên đạn xé gió – Montero gục xuống bên đống đá giả. Trong khoảnh khắc, tiếng máy bay trinh sát gầm rú phía xa vọng lại, còn Roy đã biến mất giữa sương mù sông nước. Hắn lao về phía doanh trại, tay phải lăm lăm súng ngắn, tay trái nắm bức bản đồ đánh dấu chữ "Alicia" nguệch ngoạc bằng máu. Sông của Kẻ Xấu vẫn bình thản cuộn chảy, nuốt cặn bã của những âm mưu chưa tàn.