Sống cùng em kế – ba chữ nghe có vẻ đơn giản, nhưng với Asamura Yuuta, đó là sự khởi đầu của vô vàn tình huống trớ trêu. Bầu không khí nặng nề trong căn hộ mới vào ngày đầu tiên đủ nói lên tất cả. Căn phòng khách ngăn nắp thái quá, chiếc đồng hồ tích tắc những nhịp đều đều… mọi thứ như đang chùng xuống chờ đợi khoảnh khắc bất thường. Và cô gái đứng trước mặt cậu – Ayase Saki, ánh nhìn thẳng thắn như muốn khoét một hố ngăn cách ngay giữa sàn gỗ. "Nữ sinh xinh đẹp nhất khối" – mác gọi giữa trường học, nhưng trong căn bếp chung, hai từ ấy như tảng đá chắn lối đi.
Ký ức về buổi tối bố mẹ nói lời ly hôn đập về. Ông bố Yuuta tay siết chặt ly rượu đến nứt vân cổ tay, tiếng gào vào máy còn vọng mãi trong đầu cậu. Còn về phía Saki, tiếng rơi vỡ của gương trang điểm ngày mẹ cô dọn đi vẫn là vết xước không liền. Hai con người chung bàn ăn sáng, nhưng chia sẻ cùng một nỗi chua xót: chứng kiến những người từng thề bên nhau nay đối mặt như kẻ thù. Nỗi ám ảnh đó biến thành quy tắc ngầm trong căn nhà nhỏ. Một thỏa thuận khắc nghiệt được Saki đề xuất, nét chữ nghiêng trên tờ giấy nhét vào tay Yuuta: "Chỉ là người lạ chung mái nhà. Không trò chuyện thân mật, không thấu hiểu sâu xa." Chữ ký của cô góc cạnh như đường phân giới.
Thế nhưng, Sống cùng em kế rốt cuộc là một ẩn số. Những ngày đầu hai đứa như hai bản thể song song - Yuuta ăn khuya lúc 1h sáng thì Saki úp mặt vào sách lúc 5h30 rạng đông. Đúng 7h sáng chủ nhật, chuông máy hút bụi của cô gái giật mình kéo cậu khỏi giấc ngủ "giờ vàng". Tưởng chừng chẳng bao giờ vượt qua bức tường ấy, cho tới hôm cái kệ gỗ đổ ầm xuống phòng Yuuta. Saki đứng tần ngần trước mớ sách vở nát bươm, ngón tay khẽ chạm vào trang nhật ký cũ xòe ra. Cậu chưa kịp giận thì nhận ra cô gái đang nuốt nghẹn nước mắt, vỏ bọc lạnh lùng giữa trường học của cô rạn vỡ trong chớp mắt. "…Bố mẹ tôi cũng thề sẽ ở bên nhau cả đời." - Saki thì thào sau tiếng nấc nhỏ, chạm vào chỗ mềm yếu nhất trong nguyên tắc của chính cô. Cái khoảnh khắc không tên ấy khiến vòng vây "không xa không gần" đứt gãy. Lưỡi dao phòng thủ đã rỉ máu ranh giới "em kế". Và Yuuta chợt hiểu điều cậu sợ nhất không phải là yêu, mà là cảm giác này không còn đường trốn...