Mười năm - đủ dài để một vết thương thành sẹo, nhưng với Trương Bằng, khoảng thời gian ấy chỉ như lớp bụi mỏng phủ lên ký ức đêm định mệnh. Anh vẫn nhớ như in cái lưng bạn mình khuất dần sau dải ánh sáng vàng óng chảy xuống từ đỉnh Núi Voi, thứ ánh sáng kỳ quặc không giống đèn pha hay bất cứ thứ gì từng thấy. Sự kiện ấy ám vào thị trấn Tương Sơn cái tên ma mị - Ánh Sáng Núi Voi - đi kèm với những lời thầm thì về linh hồn công nhân mỏ chết đói thời bao cấp. Giờ đây, khi đoàn làm phim của đạo diễn Lý Hạo tìm đến, những thước băng VHS cũ kỹ ghi lại cuộc điều tra năm xưa lại được bật lên. "Chúng tôi muốn tái hiện trọn vẹn Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi," gã đạo diễn tóc muối tiêu vừa nói vừa đẩy tấm bản đồ đóng rỉ sắt về phía Trương Bằng. Trên đó, khu mỏ bỏ hoang nằm lọt thỏm giữa ba ngọn đồi hình voi phủ đầy dây điện thoại quân sự cũ, di tích còn sót lại từ thời Tương Sơn được Trung ương chỉ định làm "Mặt trận thứ ba" - pháo đài ngầm chống lại mối đe dọa từ phương Bắc. Dọc con đường vào thị trấn ma, Trương Bằng thấy mình sống lại những hình ảnh đã mờ: mùi dầu máy khoan trộn lẫn mùi lá kim vụn, tiếng còi báo động giờ chỉ còn trong trí nhớ lưu dấu nơi những bức tường bê tông nứt toác. Ngôi nhà tập thể từng làm nơi trú bom giờ đổ sập lệch về một phía, như thể chính Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi năm nào đã hút hết sức sống nơi này. Đám điện ảnh trẻ háo hức dựng máy quay trước trạm biến áp cũ - nơi lần cuối người ta thấy dáng hình người bạn anh. "Anh có nghĩ bọn họ thực sự tìm được gì không?" Giọng trợ lý đạo diễn vang lên sau lưng khi đoàn người đi sâu vào vùng rừng thông quanh núi. Trương Bằng không đáp, tay anh run run sờ lên tảng đá dựng có khắc dấu cộng hơi đỏ năm xưa - thứ chỉ điểm an toàn duy nhất giữa mê cương phòng không. Chiều nay, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những tảng đá cuội, anh chợt thấy hiện tượng ánh sáng năm nào dường như không còn là bí ẩn cá nhân, mà đã trở thành huyền sử đô thị cho cả thế hệ trẻ đang ráo riết săn tìm chất liệu điện ảnh.