Anh nằm đó, cơ thể run rẩy trong lớp màng bọc thực phẩm óng ánh, bó chặt lấy da thịt từ cổ xuống tận bàn chân, biến anh thành một món hàng hóa sống động. Người đàn ông lạ mặt kia, với nụ cười méo mó và đôi mắt lóe lên dục vọng bệnh hoạn, cầm chiếc máy rung nhỏ xíu, ấn nó vào những điểm nhạy cảm nhất, rung lắc không ngừng, khiến anh quằn quại trong khoái lạc lẫn đau đớn, tiếng rên bị bóp nghẹt bởi lớp màng mỏng tang. Rồi một gã cuồng rau củ xuất hiện, thân hình lực lưỡng, tay cầm quả mướp đắng dài ngoằng, bóng loáng nước, nhét thẳng vào miệng anh, ép sâu đến tận cổ họng. Vị đắng ngắt lan tỏa, nước chanh hoắt hòa quyện với nước bọt, gã cười khùng khục trong khi xoay nhẹ quả mướp, biến khoang miệng anh thành khu vườn rau sống. Chưa hết, gã mê hải sản lao tới, tay đầy tôm tươi sống, càng quẫy đạp, nhét từng con một vào miệng anh, vỏ giòn tan dưới răng, thịt tôm mềm mại trượt xuống họng, mùi tanh nồng xộc lên mũi, gã thì thầm những lời dâm đãng về biển cả và những bữa tiệc ẩm thực cơ thể. Còn nữa, những gã khác nối đuôi: một tên mê trái cây nghiền chuối chín mọng vào hậu môn anh, một gã sùng đồ uống đổ nước sốt cay xè vào mọi lỗ hổng, rồi dùng lưỡi liếm sạch... Những hình ảnh chồng chất, hỗn loạn, cuốn anh vào vòng xoáy dục vọng quái dị, không lối thoát. Giờ đây, anh đang đối diện với chính mình lần đầu tiên, trong tấm gương vỡ vụn phản chiếu khuôn mặt méo mó, đôi mắt hoang mang. Đúng lúc này, ký ức ùa về như lưỡi hái tử thần: chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc mưa gió, tiếng va chạm kim loại rít lên, kính vỡ tung, bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Sự thức tỉnh tuyệt đẹp – khoảnh khắc anh nhận ra tất cả chỉ là giấc mộng địa ngục từ vết thương đầu, và thực tại đang chờ ngoài kia, sống động hơn bao giờ hết.