Ngôi nhà cũ ở phố Sundutan – nơi mà tiếng gió lúc nào cũng mang theo mùi cây trankhê héo úa và bụi thời gian – có một lỗ hổng nhỏ, không lớn hơn lòng bàn tay, trên bức tường gạch nối giữa hai căn phòng. Một bên là căn phòng của chị Lan, người đàn bà góa chồng năm năm trước, tay chân khéo léo trong những bữa cỗ cúng ngày rằm. Một bên là phòng của cô Vy, cô giáo trẻ mới về quê dạy học, với những cuốn sách giáo khoa được gói gọn trong túi vải.
Lỗ hổng ấy ban đầu chỉ là sự thiếu sót của thời gian, một vết nứt do mưa gió ăn mòn. Nhưng rồi, nó trở thành thời gian không gian. Những lúc đêm khuya, khi tiếng quạ kêu trên cây đa vang lên thê lương, hai người phụ nữ ấy lại đứng, mỗi người một bên bức tường, thì thầm những lời không thể thốt lên giữa thanh bình đương891. Họ kể cho nhau nghe về những nỗi sầu chôn kín: sự cô độc của người góa vợ, và sự bất lực của cô giáo trước một tình yêu mà xã hội quen thuộc gọi là “không phải chỗ”. Lỗ hổng trên tường, vô tình, trở thành cánh cửa mở cho những điều cấm kỵ nhất trong lòng người – một tình yêu giữa hai người cùng giới, giữa thầm lặng và sự e dè, giữa quá khứ đau buồn và hiện tại bế tắc.
Nhưng tình yêu, dù bắt nguồn từ sự thiếu thốn, rồi cũng bắt đầu đòi hỏi. Sự gần gũi qua bức tường mỏng manh ấy không đủ. Những món quà nhỏ được đặt ở gốc cây ven hồ, những mảnh giấy ghi tên ký hiệu lấp ló sau khung cửa sổ – mọi thứ đều nhỏ bé, nhưng lại có sức nặng của một sự phản bội. Phản bội với ký ức, với những người thân đã khuất, với cả chính cuộc sống đang được xây dựng từ những mảnh vụn của quá khứ. Rồi đến một hôm, cô Vy nhận được một bức thư không chữ, chỉ có một sợi tóc màu nâu và một mùi nước hoa quen thuộc. Sự kiện ấy như một hạt giống của sự nghi ngờ, mọc rễ trong lòng chị Lan – người vốn cho rằng mình đã quen với sự cô đơn và sự trung thành tuyệt đối với người cũ.
Họ bắt đầu tự hỏi: liệu mình có đang lỡ bước, hay đang tìm thấy một hải ngạn mới giữa sa mạc? Nhưng bên kia bức tường, bên ngoài thế giới của họ, Sundutan vẫn là một ngôi làng nhỏ biết luôn mọi lời thì thầm. Có kẻ nhìn thấy cô Vy đứng lặng bên gốc đa, có người thấy chị Lan mua cuốn sách thiếu nữ cho cô bé hàng xóm với ánh mắt lạ lùng. Sự che giấu bắt đầu trở thành một trò chơi nguy hiểm, mỗi lời nói dối là một viên gạch nữa đắp lên bức tường vốn đã rạn nứt.
Và câu hỏi cuối cùng, day dứt hơn cả sự phản bội: liệu hai người phụ nữ ấy có thể che giấu được điều gì đang ẩn chứa sau lỗ hổng đó – một tình yêu đích thực, hay chỉ là ảo ảnh từ sự cô độc và lòng tham muốn được được yêu thương – trong một thời gian dài đủ để họ có thể bước qua được ranh giới, hay rằng chính sự che giấu sẽ là cú đấm cuối cùng đánh sập tất cả? Lỗ hổng trên bức tường, ban đầu chỉ là kết quả của sự hư hỏng vật chất, giờ đây lại phản chiếu chính sự rạn nứt trong tâm hồn và xã hội của họ. Sundutan, cái tên ấy, nghe như một lời thì thầm: “cắm sừng” – sự phản bội. Nhưng với cả hai, liệu có phải rằng đối mặt với sự thật mới là phản bội lớn nhất với chính mình?