Tấm poster khổng lồ dán đầy thành phố, in hình cô với nụ cười rạng rỡ bên bìa cuốn Tác Phẩm Thứ Hai – bước ngoặt vang dội sau một năm im ắng. Buổi tiệc phát hành rực rỡ đang ở đỉnh cao, giọng cô trầm ấm khi đọc một đoạn trích, đám đông say sưa. Rồi thì, cái bóng lấp ló sau lối đi chính, người cô từng gọi là “ánh sáng duy nhất” trong những đêm viết đầy tuyệt vọn. Bạn thân, người từng cùng cô chia sẻ cái bánh mì nguội trong căn gác xép, người từng là nguồn cảm hứng cho những bài thơ đau đáu, lặng lẽ bước lên sân khấu. Giọng nói ấy không còn ấm áp. Nó gọn gàng, lạnh lùng, như một bản cáo trạng. “Tác Phẩm Thứ Hai,” cô lặp lại tên cuốn sách, mắt không rời khuôn mặt đang tái mét của tác giả, “không phải là sự sáng tạo thuần túy. Nó là… bản sao. Một bản sao được chép lại từ những trang nhật ký không bao giờ được xuất bản, từ những cuộc trò chuyện lúc nửa đêm, từ những mảnh đời tôi đã sống và yêu bằng cả xác thịt.” Không khí bỗng đông cứng lại. Ánh đèn hắt bóng dài của người phụ nữ kia vươn tới, phủ lên tác giả như tấm màn funerarium. Cô nghe thấy rõ tiếng thở gấp của mình trong im lặng. Mọi thứ – những lời khen, giải thưởng, cái ôm ấp của người hâm mộ – đều bắt đầu rung lên, như sắp sụp đổ. “Bạn đã lấy câu chuyện của tôi,” giọng nữ thơ vang lên, giờ đây chất chứa một thứ gì đó ghê gớm hơn là đau khổ, “câu chuyện về một người phụ nữ từ bỏ tất cả để theo đuổi ánh sáng, và về người đàn bà khác – tôi – đứng sau cánh gà, chấp nhận bị lãng quên. Bạn đã biến nó thành trò chơi của những kẻ gi engineering dục tính, của những mối quan hệ đầy mưu toan. Bạn đã làm nó nổi tiếng, Tác Phẩm Thứ Hai của bạn. Còn tôi, tôi chỉ còn lại một bản sao trên giấy, và một sự phản bội khó có thể tha thứ.” Châm ngòi không chỉ là lời tố cáo. Đó là viên đạn đầu tiên. Từ phía sau, một tay săn ảnh lén chụp được ánh mắt hoảng loạn của tác giả. Một tiếng chuông điện thoại rung lên chát chúa trên bàn – có lẽ là tin nhắn từ người đại diện, từ nhà xuất bản, từ công chúng đang cháy nổ trên mạng xã hội. Trong mắt cô, hình ảnh về bức tường lịch sử, về những trang sử được mài giũa công phu, đã vỡ vụn ra, để lộ đằng sau một khung cảnh đầy bụi bặm và vấy bẩn: phòng ngủ nhỏ, những mảnh thư tay, một chiếc áo sơ mi còn mùi nước hoa của người kia. Tất cả, mọi thứ, đều là chất liệu cho Tác Phẩm Thứ Hai. Kịch tính không nằm ở sự thật được hé lộ, mà ở chỗ, ngay lúc đó, tất cả những người có mặt – kể cả chính cô, người vừa lên tiếng – đều hiểu rằng câu chuyện vừa mới bắt đầu. Một câu chuyện về quyền lực, về việc ai sở hữu quyền được kể lại một đời người. Về sự dối trá, không chỉ trong trang viết, mà trong từng nụ cười, từng cái nắm tay, từng lời thề giữa hai người phụ nữ từng coi nhau như chính mình. Và về sự phản bội, cái phản bội lớn nhất: biến tình yêu, bạn bè, và cả nỗi đầy thương tâm, thành nguyên liệu cho một tác phẩm được thưởng thức. Trên bàn, bên cạnh bản thảo in sẵn của Tác Phẩm Thứ Hai, người phụ nữ kia đặt xuống một tấm photo cũ – một trang nhật ký, nét chữ run rẩy, kể về một đêm mưa và một lời hứa không thể giữ. Đó là lõi của mọi thứ. Lúc này, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về tấm giấy đó, về cái bóng đen của nó in trên mặt bàn gỗ. Và tác giả – người từng viết về sự phản bội một cách điêu luyện nhất – lần đầu tiên trong đời, không biết phải diễn sao cho phù hợp với vai trò mới của mình trong câu chuyện này. Cô chỉ còn biết nhìn chằm chằm, mở to hai mắt, như đang cố gắng đọc một bản thảo mới, một bản thảo cuối cùng của chính cuộc đời mình: Tác Phẩm Thứ Hai không phải là kết thúc, mà là lời mở đầu đầy máu me.